trang nhà trang sách l bản tin l thiền học l tiểu sử trang thơ l h́nh ảnh l bài vở

 

KRISHNAMURTI

 

MUỐN VÀO


 
HÀNG ĐỆ TỬ CHƠN

 

 POUR DEVENIR DISCIPLE 

Editions Adyar

4 Square Rapp 75007 PARIS

cuối trang đầu trang


chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

TOWARDS DISCIPLESHIP

Theosophical Publishing House

Adyar – Madras 600020 INDIA

 BẢN DỊCH ĐẦY ĐỦ HƠN KỲ XUẤT BẢN LẦN ĐẦU
 

Krishnamurti, người Ấn, sinh năm 1895, mới 15 tuổi ông đã cho ra đời quyển sách đầu tiên “At the Feet of the Master. Quyển “Dưới Chơn Thầy là cẩm nang thu gọn vắn tắt ý nguyện tạo lập đức hạnh làm người, được dịch ra trên ba chục thứ tiếng. Ông từng diễn thuyết ở Âu-Mỹ cho đến ngày lâm chung, có nhiều thính giả đã soạn các bài lại thành sách để nghiên cứu nền triết lý thâm sâu về nội tâm con người và được phổ biến cùng khắp thế giới. Tìm hiểu hay sưu tầm giáo lý Krishnamurti trình bày, thiết tưởng chúng ta nên đi dần, từ cái dễ đến cái khó mới thấu rõ ý nghiã và thu thập được kết quả tốt đẹp.

Nhóm dịch giả chỉ trở câu cho suông theo nghĩa Âu sang Á chứ không sửa chữa gì cả dù rằng bài chép theo lối học sinh ghi bài giảng ở lớp học, hầu để độc giả tự tìm ý nghĩa lời giáo huấn của Krishnamurti. Nhóm người nghỉ trường hè (ở Château Pergine, năm 1924, Ý Đại Lợi) ký bút : Krishnaji không có xem bài lại và cũng không có sửa chữa, ông có lời nói đầu: “Nếu tôi được biết các cuộc đàm thoại buổi sáng dùng để in thành sách thì chắc chắn tôi sẽ lưu tâm lựa lời. Vì vậy tôi xin độc giả nhớ rằng các lời giản dị nầy trình bày trong nhóm thân mật. Nhưng dù sao tôi mong chúng sẽ được hữu ích”.  

(Ông Krishnamurti được Bà Annie Besant, Chánh hội trưởng Theosophical Society và ông Leadbeater, Giám mục, lúc hai vị nầy làm việc ở Adyar, nuôi dưỡng và chỉ giáo từ lúc nhỏ ở Ấn Độ đến khi trưởng thành ở Âu châu).

 

 


 

 MUỐN VÀO HÀNG ĐỆ TỬ CHƠN SƯ

 

Château Pergine 1924, Ý Đại Lợi 

Chương I

 

Hỏi: Xin cho biết các đức tánh đặc biệt cần có trước khi được thành đệ tử Nhập môn, đệ tử Chính thức và được Điểm đạo ?

KRISHNAJ : Các đức tánh thiết nghĩ cần phải có trước khi trở thành đệ tử nhập môn như sau đây:

       1/ - Vị tha hay quên mình

       2/ - Thật nhiều tình cảm cao quí

       3/ - Một tình thân thiện bao la

Muốn vậy hàng đệ tử chính thức phải bền lòng tự kiểm soát để mình trở thành một vận hà tốt của Đức Thầy. Trước khi được điểm đạo, hãy cố gắng trở nên người đại độ trong mọi công việc, hành động với tính cách cao quí, suy nghĩ với tinh thần cao cả và xúc cảm với tình thương cao thượng. Hãy có tinh thần quảng đại, rộng lượng hầu để chúng ta thực hiểu biết chu đáo sự việc. Nếu chúng ta giận hờn hay ganh tỵ thì cứ giận cho thỏa lòng, chứ đừng để tâm phiền hà. Đây tôi muốn nói phải làm sao cho người ta thấy chúng ta là người trưởng thành dù chúng ta có vấp phải lầm lỗi chứ không như những người ti tiện. Một đức tánh đặc biệt cần phải có trước khi được làm đệ tử chính thức là xác thể và trí hóa phải cực trong sạch. Chúng ta không nên có tư tưởng thấp hèn (như ái dục, vân vân....)

Lòng chúng ta thường đầy náo động và xúc cảm, nếu tìm nguyên nhân sâu xa của chúng, chúng ta sẽ thấy nguyên nhân nầy thường do ở tánh ích kỷ mà ra. Tỷ dụ trong trường hợp chúng ta yêu mến một người nào thì chúng ta ước muốn được họ đáp lại. Chúng ta đâm ra điên đảo khi người ấy không đáp lại cảm tình của chúng ta.

Nếu chúng ta đi Adyar hay đi Úc châu trong tâm trạng bị kích thích quá độ, chúng ta sẽ nhận thấy có sự lỗi lầm và sẽ lấy làm lo ngại cho sự phản động phát sinh.Chúng ta gặp nhiều người ở Adyar hay ở Sydney, có thể nói là họ đã diệt trừ được các xúc động. Chúng ta không nên làm như vậy. Không diệt trừ mà cũng không áp chế các xúc động của các bạn. Việc làm đúng là không nên tiêu diệt chúng mà hướng dẫn và kiểm soát chúng. Vài nhân viên làm công quả cho hội, đều là những người chính trực, vì cố sức áp chế các xúc động đến mức độ họ gần như không còn xúc động nữa. Họ có vẻ trở nên con người lãnh đạm và cứng cỏi. Nhưng nếu các bạn có thể nhìn xuyên qua được lớp vỏ thể trí (la coque mentale) ngăn cản những rung động của cảm xúc thì các bạn sẽ thấy trong thâm tâm họ là những người rất tốt.

Tôi báo trước cho các bạn rõ là ông C. W. Leadbeater sẽ giúp được chúng ta thủ tiêu và diệt trừ các xúc động xấu xa. Nếu ông ta thấy các bạn ở trong tâm trạng kích thích quá độ, ông ta sẽ làm tiêu diệt ngay. Ông không để cho có các xúc động thiếu kiểm soát, và nếu có, ông sẽ giúp ta xử lý thẳng tay. Rồi chừng đó các bạn sẽ bị bắt buộc phải huấn luyện lại chúng với nhiều khó khăn, và sớm muộn gì các bạn cũng cần phải vun trồng loại xúc động tốt, loại được hoàn toàn kiểm soát. Các bạn nên nhớ nếu các bạn tiêu diệt các xúc động, rồi thì phải khởi sự lại việc tập luyện chúng từ đầu. Thật ra điều nầy có thể làm được, nhưng việc hết sức dễ là ta để ý từ lúc bắt đầu nên thay sự đàn áp bằng sự kiểm soát.                                                                            

Cần nhứt phải học cách kiểm soát các xúc động nhưng không tiêu diệt chúng, con người có tánh như thế nếu chúng ta không thật ý tứ. Tôi còn nhớ cách đây mười năm tôi có phạm lỗi nầy. Tôi có một tình thương đậm đà với một người và tôi cảm thấy đã sai đường, tôi liền trấn áp tình cảm nầy. Chúng ta có khả năng xúc động cao độ và đồng thời cũng phải có khả năng kiểm soát được chúng hết.

Amma (Mẹ: Annie Besant) là một gương mẫu đáng chú ý về khả năng chịu đựng sự xúc động như mọi người, nhưng đồng thời bà kiểm soát được các xúc động ấy.             

Những ai cố đè nén tất cả các xúc động thì họ thành ra như người đã chết. Họ tranh đấu chống lại các dục vọng xấu xa cho đến trở nên người vô tri giác, thế là họ không còn khả năng xúc động gì nữa cả. Đấy là việc làm thật khó mà mỗi người chúng ta phải đối phó. Nếu chúng ta biết trước một phần mười các khó khăn phải vượt qua, tôi không chắc gì chúng ta dám lăn mình vào công việc. Vì vậy tốt hơn hết là ta không nên biết gì cả. Dù sao chúng ta cũng không nên nhắm mắt bỏ qua trước các khó khăn trở ngại.

Nhưng chúng ta có thể đơn giản hóa việc làm nếu như chúng ta biết giữ thái độ quyết tâm quên mình trong mọi hành động, tư tưởng và cảm giác. Không nên lúc nào cũng đặt mình ở trước, mà hãy hài lòng chấp nhận lấy vai phụ. Còn vai chính là của Đức Thầy. Các bạn cần phải luôn luôn tranh đấu. Cũng có thể là các bạn không kết hôn, dĩ nhiên nếu luật quả báo không dẫn dắt bạn vào con đường ấy, vì các bạn cần phải để hết thì giờ và tâm trí phục vụ Đức Thầy. Các bạn không thể mong ước tìm được người bạn trăm năm như những người khác. Các bạn có thể cảm thấy cần có một người bạn như thế hay cần có một gia đình. Nhưng các bạn phải đi lẻ loi một mình suốt đường đời và sẽ thấy việc nầy rất khó khăn. Các bạn có tưởng tượng được thế nào là sự sống cô đơn của bà A.B. trong tình thế ấy không ? Gánh nặng suốt đời của bà là ban rải, luôn luôn ban rải nhưng không một ai có thể trả ơn bà gì hết. Trong những người theo bà, có bao nhiêu người đền ơn bà được cái gì ? Dĩ nhiên là có, nhưng so sánh với suốt cuộc đời hy sinh và phụng sự của bà thì đáng là bao ?

Lối tránh thoát duy nhứt trong những kiếp sống vô số khó khăn và phiền phức là chỉ nghĩ đến công việc phụng sự Đức Thầy.

Các bạn không nên có một ước vọng gì cho các bạn cả, không một tư tưởng về tiến bộ cá nhân, về việc làm đệ tử Chính thức hay việc được Điểm đạo, ngoại trừ ý muốn được giống như Đức Thầy. Đấy là phương tiện duy nhứt. Các bạn sẽ nhận thấy đời sống cực kỳ khó khăn, trừ phi các bạn đã thật sự quyết định hành động, suy nghĩ, xúc động với đường lối vô tư và chỉ xem mình như dụng cụ của Đức Thầy.

Nhiều người đã hỏi tôi:

“Anh sẽ làm gì với những người quấn quít theo anh ? Chính anh, anh có nghĩ đến việc kết hôn không ? Anh sẽ sống cuộc đời hy sinh với sự từ khước tất cả để làm việc cho Đức Thầy, hay là anh sẽ sống trong sang giàu và đầy đủ tiện nghi ? Thậm chí nếu anh không lập gia đình thì các người trẻ kia sẽ làm việc và sống độc thân như anh sao ?” Thật khó mà trả lời những câu hỏi nầy. Điều ước vọng độc nhứt mà chúng ta có thể nói được, đó là phụng sự Đức Thầy, và để qua một bên các ước muốn cá nhân.

Các bạn nên nhớ có một điều duy nhứt sẽ cứu vớt các bạn được là các bạn hãy chỉ sống cho Đức Thầy mà thôi và ý tưởng nầy cần phải thường trực được giữ trong trí óc. Tất cả những gì các bạn làm đều phải vô tư và nhân danh Đức Thầy. Một ngày kia, tất cả các bạn sẽ được phú thác những nhiệm vụ có ít nhiều quan trọng, vậy cần phải trông chừng đừng để trở nên tự cao và kiêu hãnh với những công việc mình hoàn thành.
 

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

 Chương II

 

KRISHNAJI: Phương tiện duy nhứt để đạt được sự tiếp xúc thật sự và cá nhân với Đức Thầy là sự quên mình.

Nếu chúng ta chưa quên hẳn cái phàm ngã thì hiện giờ chúng ta còn ở rất xa Ngài. Tất cả chúng ta đều có cái phàm ngã dũng mãnh, và những phàm ngã dũng mãnh đều rất hữu ích với điều kiện là chúng ta biết quên mình. Việc tối cần chúng ta phải biết là trong đời sống chỉ có một phương tiện duy nhứt để tiến bộ là bố thí mà không đòi hỏi việc đền ơn đáp nghĩa. Một ngày nào đấy tất cả chúng ta đều sẽ đến trình độ nầy. Tận diệt được cái phàm ngã là con đường ngắn nhứt để đến với Đức Thầy. Cách thức dẹp bỏ yếu tố cá nhân nầy là chỉ cần thành thật quán xét con người chúng ta (nhiều người tuyên bố là họ muốn làm việc nầy nhưng trong thâm tâm họ thì không muốn thực hiện); tiếp đấy là phân biện cái gì thuộc về cá nhân ta với cái gì không phải nó. Sau khi đã xem thấy rõ, nếu chúng ta hành động đúng với lương tri thì công việc sẽ được hoàn thành. Nhưng thông thường người ta nói: “Để đấy ! ngày mai tôi sẽ thực hiện.

Trở lại đầu đề ngày hôm qua, tôi tin rằng mỗi người chúng ta tự cảm thấy mình có yêu thương hay cảm tình thâm sâu với ai đấy, với Đức Thầy chẳng hạn, nhưng không nên chỉ muốn được cho một mình mình. Đương nhiên chúng ta tự đặt câu hỏi: “Có phải tôi là người được cảm tình của Ngài nhiều nhứt hay không ?”. Tình cảm nầy cần phải hoàn toàn tiêu hủy đi. Chúng ta phải hợp nhất với nhau do tình bằng hữu chân thật, Đức Thầy sẽ rất gần chúng ta khi chúng ta thực hiện được sự hợp nhứt ấy với tất cả mọi người. Khởi đầu hãy cảm thấy tình bằng hữu giữa chúng ta. Chúng ta ai ai cũng như là những người hâm mộ nó nhưng mà chúng ta lại không khả năng có cảm tình thật sâu đậm hay một nguyện vọng mãnh liệt. Dù sao đi nữa thì chỉ có đấy là phương tiện duy nhứt để tiến bộ.

Đi Úc châu, chắc chắn các bạn sẽ gặp những người thanh niên và thiếu nữ với những phàm ngã dũng mãnh như các bạn. Có lẽ dưới mắt các bạn thì họ không giá trị là bao, nhưng cũng có thể họ còn ở gần Đức Thầy hơn các bạn. Dù cho việc gì xảy đến cũng không nên phán đoán ai cả. Những người mà các bạn gặp, các bạn có thể xem họ tầm thường, nhưng họ cần phải thu nhận một cái gì đấy để thúc đẩy họ tiến tới; hãy nên mở mắt ra và học hỏi với mọi người. Điều kiện đầu tiên là phải biết thích ứng với tất cả: đây là việc thật khó đối với người Âu châu.

Một ngày nào đấy các Đức Thầy có thể hiện ra trước mắt các bạn, có thể ở phòng ngủ các bạn. Bạn cần phải biết hành động thế nào trong dịp nầy. Phần đông có lẽ chúng ta quá ỷ y là tự biết mình nhưng đến lúc ấy cũng sẽ không biết phải làm gì. Nếu các bạn không có khả năng nhận thấy cái cao cả chân chính của người khác, như của bà Amma chẳng hạn, thì cố sức hình dung ở tâm ta một Đức Thầy là vô ích. Mỗi lần chúng ta tham thiền về Đức Thầy, nó phát sinh trong con người chúng ta một sự hồi chuyển mà có thể nói là chúng ta thoát ngoài xác thể chúng ta. Người nào để thì giờ nghiền ngẫm một vấn đề với đầu óc tính toán lợi hại là một điều bất thường, vậy cần phải dẹp bỏ và thanh lọc hoàn toàn lại. Có nhiều người hội viên TTH tạo những lớp vỏ bao bọc mình (coques) bằng lối nầy.

Chúng ta còn ở chung nhau đúng mười sáu ngày nữa. Chắc phải có cái gì thay đổi thật lớn lao trong mỗi người của chúng ta mà thế nào Đức Thầy cũng nhận thấy. Các bạn hiểu tôi muốn nói gì chớ ? Ông C.W.L. đã ghi mãi ấn tượng không phai mờ trong chúng tôi. Tất cả những ai có mặt ở đây rồi cũng như thế. Các biến cố có thể xảy ra luôn luôn nhưng vì chúng ta ít quan tâm đến, dù Đức Thầy có ở đây thì cũng không một sự thay đổi gì xảy ra trong người chúng ta. Sự kiên trì kéo dài thật là quá sức và dường như lúc nào cũng có ông C.W.L luôn luôn ở sau lưng chúng tôi (Krishnaji và Nitya). Không một ai làm việc ấy để giúp các bạn, cũng cần phải tự các bạn có sự ham muốn, sự quyết tâm và sự bền chí để tiến tới.

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

Chương III

 

Hỏi: Xin ông cho biết phương pháp nào hay hơn hết dùng để dẹp bỏ tánh ganh tỵ ?

KRISHNAJ: Nên quan tâm đến công việc hơn là quan tâm đến phàm nhơn mình. Sự tiến bộ cá nhân không đáng kể nếu chúng ta thật sự ham thích công việc. Điều cốt yếu là phát triển tánh nhân từ tự nhiên có sẵn trong tâm ta như khi đối xử với những người chúng ta thương mến. Các bạn cũng biết có nhiều người xem từ tâm là việc thông thường của họ, đây tôi muốn nói lòng nhân từ thật sự là không tính toán lợi hại, và là thành phần tự nhiên của tạo vật. Các bạn sẽ thấy ông C.W.L. giúp đỡ những ai có được đức tánh nầy. Nếu các bạn có từ tâm, các bạn không bao giờ rời con đường đạo, dù cho các bạn còn vi phạm lỗi lầm. Chúng ta ai ai cũng quá say mê trong cảnh hạnh phúc cá nhân của mình, chúng ta có thể nhận thấy điều đó trong lúc trò chuyện hay cộng tác với một người nào. Chúng ta không có được cái từ tâm phi thường như lúc đứng trước sự hiện diện của Đức Thầy. Nếu có Ngài đang ở đây thì chúng ta sẽ sẵn sàng làm bất luận việc gì. Các bạn hãy xem bà Amma, những người ở gần bà họ quên cả bản thân họ và họ đem hết năng lực cùng nhiệt tâm để làm mọi việc. Họ dẹp sự vui sướng cá nhân qua một bên và họ không nề hà những sự khó khăn. Nhưng nếu những người nầy ở riêng một mình thì họ lại cân nhắc nhiều lần trước khi hành động. Chúng ta cần phải có lòng nhân từ đối với những người mà chúng ta giao tiếp. Hôm qua và từ mười lăm hôm nay chúng ta bàn việc khó khăn ở sự hình dung ra Đức Thầy lý tưởng và cao thượng. Tôi nghĩ là chúng ta lập luận trật. Chúng ta ham muốn hiểu biết hết tất cả nhưng chúng ta thiếu sự chuẩn bị. Tôi không tin rằng chúng ta đi Úc châu là chúng ta có nhiều may mắn tìm gặp được Đức Thầy, sự may mắn có lẽ sẽ kém đi nếu chúng ta bị các lo âu ti tiện và ganh tỵ bao vây.

Một vài người trong các bạn có lẽ sẽ có diễm phúc tìm gặp Đức Thầy ở đó, nhưng không nên đi với ý nghĩ là sẽ gặp Ngài ở bên đấy nếu chúng ta không tìm được ở đây. Sống với ông C.W.L. không có gì hấp dẫn các bạn cả và hơn nữa các bạn còn rất khổ sở là khác nếu các bạn không có thái độ tốt trước khi đi.

Mặc dù đã ba tuần qua chúng ta bàn luận về sự quên mình, vân vân… xem ra như chúng ta không có tiến bộ gì nhiều. Chúng ta luôn luôn là trung tâm của đoàn thể chúng ta (muốn chung quanh ta ai ai cũng lo cho chúng ta cả). Chúng ta không có nguyện vọng và tín ngưỡng của người đệ tử chân chính. Yếu tố cá nhân chen nhiều vào phần tín ngưỡng chúng ta. Chúng ta cứ bị quấy rầy bởi tư tưởng: “Điều gì là tốt đẹp để chúng ta có thể hiến dâng cho Đức Thầy ? Cũng có thể là chúng ta không phải nhà văn, không phải người hùng biện trước công chúng và cũng không phải người thủ lãnh, nhưng cái mà chúng ta có thể làm được là hiến mình, hiến tình thương, hiến nhiệt tâm và hiến trọn cả con người chúng ta. Điều nầy còn quan trọng hơn những cuộc diễn thuyết hay là những việc khác tương tự như thế. Hãy hiến dâng toàn vẹn và hiến dâng cho cái gì mà không ai thay mặt hiến dùm cho chúng ta được.

Phải qua một thời gian khá dài để đồng hóa các nguyên tắc sơ khởi về đức tánh từ thiện mà chúng ta dùng dạy dỗ trẻ con. Chúng ta chưa có được cái nhân từ ấy mà chúng ta lại muốn thể hiện Đức Thầy lý tưởng. Thế thì sự việc nầy để dùng vào việc gì ? Không nghi ngờ gì cả, từ ba tuần nay ở đây, chúng ta có thay đổi. Dù sao đi nữa chúng ta cũng làm việc không ngừng nhưng chúng ta không thấy sự đổi thay tức khắc có tác động đến chúng ta. Có thể nói là chúng ta cần phải cổi bỏ lớp vỏ cũ và vất nó đi. Thật ra cũng chẳng hiểu chúng ta còn chần chờ gì nữa.

Ít người trong chúng ta hiểu thấu vài cơ hội đặc biệt trong khi chúng ta còn trẻ. Có nhiều dịp thuận lợi đưa đến cho chúng ta, chúng ta có thể nắm lấy được, nhưng chúng ta đâu có biết mà tận dụng chúng. Ngày nầy sang ngày khác chúng ta phung phí thì giờ. Các bạn tưởng đâu chỉ nhận thấy thể hiện được Đức Thầy lý tưởng là đủ đổi thay, đúng ra các bạn chỉ thật sự thể hiện được Đức Thầy lý tưởng là khi nào các bạn đã có thay đổi. Năm năm nữa, các bạn ngắm nhìn lại quá khứ rồi để tự than: “Chúa ơi, tại sao tôi không có thay đổi gì cả ?”

Bạn không tưởng nghĩ đến những gì chúng ta còn thiếu ở đây. Hằng ngày chúng ta không ngừng đề cập đến nó, thật ra thì chúng ta có thay đổi. Trong mỗi người chúng ta có một sự đổi thay. Nhưng đáng lẽ thay đổi triệt để và rõ rệt thì chúng ta cứ tiếp tục đà sống cũ từ ngày nầy qua ngày nọ. Dĩ nhiên người ngoài cuộc nhìn vào thấy chúng ta phải mất nhiều năm mới đạt được kết quả và sự tiến bộ của chúng ta thật là chậm chạp. Chúng ta tiến một bước rồi lùi một bước. Chúng ta không có ý chí vững bền để tiến tới, tiến tới và luôn luôn tiến tới… Thật là vô ích mà trông chờ Đức Thầy hạ giáng xuống trần gian chúng ta để bảo chúng ta phải đổi thay. Tất cả chúng ta ai ai cũng biết rõ nhược điểm của mình, vậy chúng ta phải biến cải chúng. Chúng ta không cần đến người ngoài cuộc bảo chúng ta việc nầy. Tính tự cao, tự phụ của chúng ta thật là quá sức tưởng tượng. Cái gì chúng ta cũng mong chờ được tiếp thu nhưng nếu phải có chịu chút ít đau khổ thì lại không chấp nhận. Khi các bạn đến Úc châu, các bạn không phải là những người được trông nom săn sóc đặc biệt như ở đây và từ từ rồi ngựa quen đường cũ, các bạn sẽ trở lại làm nô lệ cho cái ta thấp hèn như xưa.

Sự mong muốn tìm con đường Đạo của các bạn là chân thực thì tức nhiên, ngoài nó ra, ở thế gian nầy không còn gì tồn tại quí giá hơn để tìm cả, bạn muốn hay là không muốn mà thôi. Chúng ta đợi chờ cảm hứng chăng ? Làm cách nào để có nó ? Chúng ta cần phải luôn luôn không ngừng vùng vẫy và chiến đấu. Chờ đợi là vô ích, chúng ta có thể đợi chờ như thế đó đến ngày phán xét cuối cùng. Chúng ta ai ai cũng có một cái gì để bố thí, thay vì làm việc nầy, chúng ta lại nhìn trời, nhìn đất, nhìn những đám mây trôi để mong ước tìm gặp nguồn cảm hứng. Chúng ta phí phạm, phí phạm thảm thiết hết ngày nầy qua ngày nọ. Người ta không đòi hỏi cái gì chúng ta không thể làm được. Các đức tánh cần phải có như: kiểm soát bản thân và quên mình, nhân từ và các đức tánh tương tự khác. Phải mất ba tuần chúng ta mới thấy và nhận định là tất cả đều do chúng ta. Đấy là việc chúng ta đề cập đến. Nếu các bạn không lưu tâm, các bạn phải mất cả đời mới thực hiện được vài việc hết sức giản dị. Các bạn đau khổ và cảm thấy bị chạm lòng. Vậy thì các bạn cứ để bị chạm lòng đi, chỉ có phương pháp duy nhứt nầy mới đánh thức các bạn mà thôi. Các bạn không thấy những gì chúng ta đang làm hiện nay là việc không có chút giá trị gì cả, thế mà chúng ta phải mất không biết bao nhiêu thì giờ để thực hiện các nguyên tắc đầu tiên về sự lập hạnh ? Vậy đi Adyar hay Úc châu để làm gì ?

Nếu đến cuối tháng mà các bạn không có thái độ hoàn toàn khác biệt với thế tục tức là các bạn mất đi một dịp may tuyệt diệu. Không nên nghĩ rằng tôi nói việc nầy là vì tôi ở đây hay là vì lý do tương tự như thế. Chúng ta còn trẻ, sang năm mỗi bạn ai ai cũng bận việc và cũng không một ai lo giúp các bạn. Vậy chúng ta phải thức tỉnh ngay bây giờ. Tất cả đều tùy thuộc ở sự kiên trì kiểm soát lấy mình. Nếu chúng ta không thức tỉnh đúng lúc, chúng ta cũng nên thu xếp hành lý và rời nơi đây.

Tất cả chúng ta đều là những người khát vọng. Chúng ta tha thiết muốn gặp Đức Thầy. Nhưng chúng ta đã làm được gì để xứng đáng nhận lãnh cái hân hạnh như thế ? Hãy nhìn bà Amma và ông C.W.L. Hãy nhìn nỗi thống khổ mà họ phải chịu đựng và những gì phải gánh lấy trong đời sống, như thế đó họ mới tìm được Đức Thầy của họ.

Suốt ngày các bạn càng không lưu ý đến các bạn thì các bạn sẽ không gặp được Đức Thầy. Các bạn có khả năng thay đổi nếu các bạn chịu quyết định, nhưng các bạn lại không thế. Các bạn cứ bơi lội, lặn hụp trong ảo tưởng lừa phỉnh, nông cạn ở bề ngoài. Nếu thật sự các bạn quyết định, các bạn có thể tin được là phải mất ba tuần các bạn mới đến điạ điểm hiện tại chúng ta ở lúc nầy chăng ? Ba ngày hay hai ngày là quá đủ cho các bạn.

Ở trong con người của chúng ta có một năng lực cho phép chúng ta đổi thay. Sức mạnh bên ngoài không thể làm gì chúng ta được. Nó có thể giúp chúng ta, nhưng tôi muốn nói là không nên trông chờ ở nó. Đã đến lúc chúng ta phải hành động bằng lối nầy hoặc lối khác thôi.
 

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

Chương IV

 

KRISHNAJI: Tôi đang tự hỏi tại sao không có ảnh hưởng gì trong con người chúng ta, hay là lỗi do chúng ta. Tiếng vang nội tâm thúc giục chúng ta lấy quyết định tiến tới. Chúng ta cứ giậm chân một chỗ. Có lẽ chúng ta có vài đáp ứng nội tâm nhưng không phải lời đáp ứng về sự thúc đẩy chúng ta hành động.

J.N.: Nhưng một quyết định được nhất trí ở ba tuần qua có đáng giá gì không ?

KRISHNAJI: Riêng cá nhân tôi, tôi thấy không cần phải mất một năm để lấy một quyết định thật đơn giản.

J.N.: Chuyện như thế nầy không phải là một quyết định. Đúng ra là một vấn đề về tiến hoá ! Việc mà chúng ta đang cần, đó là một mục tiêu được xác định ít nhiều để có thể đạt đến. Sự việc nầy không phải sự thay đổi tức khắc mà là kết quả của nhiều kinh nghiệm và sự đồng hóa.

KRISHNAJI: Chúng ta ai ai cũng biết mục tiêu. Cần gì phải mất thì giờ cố công để đạt lấy, khi mà trước hay sau gì chúng ta cũng sẽ đến ! Lúc nào các bạn có một mục tiêu thì không nên trì trệ việc làm cần thiết phải có để cho các bạn được thích hợp với mục tiêu. Chúng ta ở trong phòng mờ tối mà chúng ta cứ chờ có người đến mở cửa cho ánh sáng vào.  

Lấy tỷ dụ ông C.W.L. các bạn tưởng ông ta chờ chúng ta lấy quyết định hay sao ? Ông chỉ nói: “Đây, tôi có ý định giúp các bạn, các bạn dù muốn dù không....... Tôi có việc ấy phải thực hiện cho các bạn”. Không có tùy thuộc ở vấn đề quyết định của chúng ta; ông bắt buộc chúng ta phải hành động và giúp chúng ta có được một căn bản vững chắc. Sự việc nầy đối với các bạn ở đây cũng thế. Các bạn có thể trở thành nhà tỉ phú hay là muốn cái gì cũng được, với điều kiện là các bạn phải có căn bản ấy, nhưng mà tôi nghĩ các bạn còn cách thật xa…

Từ hai hay ba ngày nay, tôi tự hỏi ai sẽ cho mỗi người của chúng ta sự cảm hứng để thắp sáng lấy ngọn đèn của mình ?

Chúng ta chưa có cái nhìn nội tâm đầy đủ rõ rệt để làm việc liên tục. Hôm nay chúng ta đầy hứng thú và hăng hái, rồi ngày mai chúng ta phải khởi đầu lại. Thậm chí nếu được thì chắc chắn không phải Nitya, không phải tôi và cũng không phải ai khác có thể cho bạn cái chìa khóa để mở cửa. Các bạn chưa có sự kích thích cần thiết đầy đủ để tự mình tìm lấy chìa khóa. Các bạn chờ người ta cho các bạn vật gì đấy. Các bạn tin rằng thể hiện được Đức Thầy rồi Ngài cho các bạn chìa khóa cửa.

J.N.: Về cảm hứng chúng tôi không dám đòi hỏi ở Đức Thầy; chúng tôi có bà A.B. và ông C.W.L. là quá đủ.

KRISHNAJI: Nếu họ không có thể gây cảm hứng cho chúng ta, thế thì hữu ích gì mà thể hiện Đức Thầy ? Tại sao trong con người chúng ta không có một ham muốn to tác về sự thay đổi ?

J.N.: Hy sinh và Từ bi với tất cả là những hạnh kiểm thật trừu tượng cho lúc đầu. Các tỷ dụ mà bà A.B. và ông C.W.L. nêu gương cho chúng tôi, cung cấp cho chúng tôi một cảm hứng thật to lớn hơn các chơn lý trừu tượng.

KRISHNAJI: Ông C.W.L. thúc giục chúng tôi hành động. Ông sẽ không làm như vậy với các bạn, vì các bạn đã có tuổi và có cá tính. Vậy sự ham muốn phải xuất phát do nơi các bạn mà ra. Tại sao phải đến với bà A.B. hay ông C. W. L. khi mà chúng ta có sự vật ấy ở nơi đây, khi mà mỗi buổi sáng chúng ta thiền định ở nơi đây, khi mà mỗi buổi sáng chúng ta tưởng niệm Đức Phật ở nơi đây ? Tại sao không tìm ở nơi đây có đầy đủ các ham muốn và các kích thích ? Các bạn nào có biết chắc gì bà Amma và ông C.W.L. không dẹp các bạn qua một bên.

Thông thường những ai ích kỷ thì có sự ham muốn to tác để trở thành người vị tha, các tánh xấu khác cũng như thế. Chúng ta gặp ông C.W.L. để làm gì nếu chúng ta tự thấy mình vẫn cũng như bây giờ ? Chắc chắn là ông ta sẽ không nghĩ: “Đấy là người đáng bỏ công ra giúp”.

J.N.: Chúng tôi ở đây không chỉ để khám phá các đức tánh cần thiết cho chúng tôi mà còn có các ước vọng được thay đổi. Cái mà chúng tôi thiếu là sự tự kiểm soát thường trực cũng như ngọn đèn nội tâm được chong sáng ngày đêm.

 KRISHNAJI: Mỗi người của chúng ta càng ngày càng vững mạnh thêm lên nhưng sự thay đổi không được nhanh chóng, toàn vẹn và thâm sâu.

J.N.: Đó là vấn đề tăng trưởng, chúng tôi có thể thúc đẩy gấp sự tăng trưởng nhưng không thể thực hiện nó được ngay. Chúng tôi thúc đẩy gấp rút sự tăng trưởng bằng cách thành lập trong con người chúng tôi một ham muốn mãnh liệt về sự tiến bộ.

KRISHNAJI: Riêng tôi, tôi tin là tôi sẽ đến mục tiêu. Tôi đã lấy quyết định về việc nầy thì dù những người bạn hay những người khác giúp tôi hay gây trễ nải cho tôi cũng không can hệ gì cả. Đấy là phương cách tôi nghĩ cho vấn đề nầy. Đấy là thái độ mà chúng ta phải có. Chúng ta không xem sự việc một cách nghiêm túc.

N.S.R.: Chúng tôi lại quá khoan hồng cho chính mình và thật nghiêm khắc với người khác.

KRISHNAJI: Khi các bạn đến Adyar, các bạn sẽ hiếm thấy bà Amma. Bà không lưu tâm lo cho các bạn cũng như ông C.W.L. đâu. Bà không có thì giờ ở việc nầy và các bạn còn phải chờ thật lâu trước khi đi Úc châu. Hãy chấp nhận trong năm tháng nữa các bạn đến với ông C.W.L. nếu đất đai của các bạn được canh tác đầy đủ, ông ta sẽ cho là việc đáng nhọc công để giúp các bạn.

Mỗi ngày chúng ta xem, trong quyển Phúc âm của Đức Phật, thấy sự thiết yếu phải diệt trừ cái ta thấp hèn và tạo sự kiểm soát cái trí cùng các giác quan, thế mà chúng ta kiểm soát thật quá ít !

J.N.: Tỷ như trong trận đấu khẩu về các trò giải trí !

KRISHNAJI: Phải tốn ba tuần mới mất được các thói quen: bậm môi, nhíu chân mày và các thói tương tợ như thế. Tất cả chúng ta cũng như trẻ con. Ông C.W.L. bắt buộc chúng tôi phải thay đổi cho đến tạo thành thói quen mới và khi lớn lên chúng tôi có được thái độ như ý muốn. Về mặt khác, các bạn đã qua giai đoạn mà người ta có thể thúc đẩy được các bạn, hiện giờ đến phiên các bạn tự đóng con thuyền của mình và tự chèo lái lấy. Đối với người lớn, người ta không thể dùng phương cách của ông C.W.L. giáo huấn chúng tôi.    

N.S.R.: Trong những năm đầu, khi ở Benarès, lúc nào ông Arundale[1] cũng nung đúc chúng tôi, trẻ có, già có, thậm chí có người đã đến năm mươi tuổi mà nào có ai than phiền việc ấy bao giờ đâu.

KRISHNAJI: Chúng ta mất rất nhiều thì giờ để làm những việc mà chúng ta có thể thực hiện xong trong một ngày. Không có ông C.W.L. ở nơi đây để dùng cách nghiêm khắc chỉ dẫn chúng ta, vậy mỗi người tự chỉ dạy lấy mình.    

D.R.: Phần đông trong chúng tôi còn trẻ, chưa có ý thức về thái độ ước muốn đúng đắn, dĩ nhiên các người cao tuổi hơn tiến bộ đầy ý thức.

J.N.: Thế là, trong trường hợp nầy, chúng ta khoanh tay ngồi chờ… để chịu trận.


chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 Chương V

 

Hỏi: Cái gì tạo thành đức tánh cao thượng thật sự ?

KRISHNAJI: Sự cao thượng thật sự của mỗi cá nhân ẩn chứa trong năng lực của cảm tình và trong thái độ con người. Cái trí của họ (với những nhân vật như bà A.B. và ông C.W.L.) thì mềm dẻo, uyển chuyển, có khả năng hiểu biết và chấp nhận những ý kiến khác, sẵn sàng nghe theo ý tưởng của người khác nhưng vẫn gìn giữ được ý kiến riêng của họ. Sự cao thượng của họ cũng nằm trong sự nhiệt tâm cho lý tưởng. Tôi tin rằng tất cả các bạn đều biết các đức hạnh là gì, nhưng từ đức hạnh tách riêng biệt ra thì không còn gì là quan trọng. Điều quan trọng đó là thái độ ẩn chứa phía sau đức hạnh. Chúng ta chỉ có thái độ đúng đắn là khi nào chúng ta kiểm soát được tất cả những nguyên tắc tiềm tàng của các đức hạnh mà chúng ta có. Tôi thiết tưởng ở đây phần đông chúng ta khởi sự có được thái độ đó và chúng ta có thể thúc đẩy nó đến gấp rút với điều kiện là đạt được tất cả các đức hạnh cần phải có cho người đệ tử Dự bị. Chỉ có sự chiến đấu vô tư mới cho phép chúng ta thu đoạt được thái độ mong muốn đó thôi.

Chúng ta còn cùng nhau ở đây mười ba ngày nữa, vậy tôi đề nghị với các bạn là cần phải dùng thì giờ còn lại, thay đổi triệt để trong con người chúng ta những sự việc không thích hợp, phải tranh đấu với các khuyết điểm để xem đến lúc nào chúng ta sẽ là chủ của chúng. Hãy làm việc cũng như các bạn đang ở vào tình trạng trước ngày thi cử. Thu đoạt được các đức hạnh cũng không phải là mục tiêu nữa. Mục tiêu là trạng thái của cái trí, chỉ đạt được bằng sự hoàn toàn quên mình và phụng sự Chơn sư. Chúng ta chưa thực đủ sùng tín để thúc đẩy chúng ta hết lòng hiến mình cho Chơn sư. Chúng ta cũng chưa có cái mong muốn thật sự thay đổi, chúng ta mới có chấp nhận làm thử để kinh nghiệm mà thôi. Các bạn có được thái độ mong muốn ấy chỉ trong khi đi du lịch, khi quan sát những người khác, khi sống chung với họ; nhưng sự quyết tâm của bạn ít ra cũng phải được chuẩn bị trước và phải đạt đến mức độ nào đó. Cần phải có sự tranh đấu. Sự tranh đấu của chúng ta chưa có đúng thật là sự tranh đấu của người phụng sự. Thậm chí nó ở trong tưởng tượng mà thôi; chúng ta cũng chưa có quan niệm được Chơn sư cần cái gì ở chúng ta để có thể hiến dâng được. Chúng ta cũng không có cả luôn ý thức về trách nhiệm của chúng ta đối với Ngài và cũng không sống để thay mặt cho Ngài nữa.

Nếu trong tâm trí chúng ta luôn luôn nhớ sự việc nầy, chúng ta không thể là người ích kỷ hay ti tiện, vì ý nghĩ về Chơn sư sẽ chiếm ngự ưu thế trong lương tri chúng ta và không còn chỗ trống cho phàm ngã thấp hèn. Muốn trở thành người Phụng sự chơn chánh, thì cần phải:

a) - Vun trồng thái độ mà Chơn sư mong muốn chúng ta có,

b) - Có trách nhiệm đối với Chơn sư,    

c) - Sống theo gương mẫu của Ngài.      

Việc thật sự quan trọng là hoàn toàn quên mình, quên mình cho đến khi sự hiện diện của Chơn sư càng ngày càng rõ rệt, càng lúc Ngài càng dìu dắt và thay thế cái phàm ngã của chúng ta. Đấy là điều thuộc về tâm linh. Khi mà chúng ta sẵn sàng quên tất cả tức nhiên mãnh lực chỉ đạo nầy là thầy của chúng ta.

Cũng như tôi vừa nói ở trên, các bạn lấy một cái gì đấy, một đức hạnh chẳng hạn, rồi nhìn xem nó có thực trong con người các bạn đến mức độ nào. Với phương cách đấy các bạn tự biết mình rành rẽ hơn và sẽ rất hữu dụng lúc các bạn đến Ấn Độ và Úc châu.

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

Chương VI

 

KRISHNAJI: Người ta cho rằng tôi nói với các bạn một cách thật chán nản. Tôi hối tiếc về việc đó, vì ý định của tôi không làm nản chí hay nung đúc ai cả. Tôi chỉ muốn sự đàm luận nầy làm cho các bạn mở mắt ra và làm cho các bạn thấy cái gì là tuyệt diệu, cái gì là đáng hâm mộ mà không ai ở thế giới nầy có thể tước đoạt đi được. Tôi chỉ cố sức mở mắt các bạn ra và làm cho sự việc đối với các bạn được linh động. Nếu tôi trò chuyện một cách bi quan chỉ vì tôi cảm thấy các bạn không rán cố hết sức. Tôi lấy làm hối tiếc nếu tôi đã làm cho các bạn nản chí, nhưng tôi đã nói lên ý nghĩ tốt của tôi. Dĩ nhiên nói một cách bi quan thì cũng không dùng được vào việc gì, nó thật là vô dụng. Nếu các bạn chưa tiếp thu hiểu biết đầy đủ như tôi mong đợi, thì tôi mới là người đáng trách trước nhất. Tôi không lúc nào giả thiết cho rằng các bạn không cố hết sức, nhưng chỉ vì tôi thấy không phải là cái cố sức phi thường mà tôi tưởng tượng và mong muốn các bạn thực hiện. Tôi chấp nhận rằng trong những lúc trò chuyện, có vài ngày tôi bi quan. Đúng ra, tôi không có quyền bi quan như vậy nhưng sự việc đã qua rồi.

Nếu các bạn chỉ mở mắt ra, các bạn sẽ thấy điều kỳ diệu mà tôi đã trình bày vừa qua; lấy tỷ dụ bạn đang ngắm một hòn núi tươi tốt, nếu có người tìm cách làm bạn quên lãng cái hấp dẫn và vẻ đẹp của nó, chắc bạn sẽ mời họ đi dạo; cũng như thế, khi mà mắt bạn chiêm ngưỡng điều kỳ diệu đó, bạn không còn sợ sự thối chí nản lòng.

Có điều phi thường to lớn trong mỗi người của chúng ta, nếu không có nó thì chúng ta không tụ họp ở đây đâu. Nhưng chúng ta cần phải xem cái gì còn lớn lao hơn nữa nếu chúng ta muốn tiến tới. Thật hết sức khó diễn tả. Riêng cá nhân tôi, tất cả những gì tôi có thể nói được đấy là do tôi cảm thấy, tôi sẽ đến mục tiêu. Không phải tôi thấy mà bởi vì tôi cảm thấy, dù có ý thức hay không ý thức, chỉ do có điều đó thì mới đáng nhọc công sống và tôi sẽ đạt được nó, dù có cản trở hoặc giả với sự giúp đỡ của tất cả. Cũng như để trèo lên đỉnh núi, các bạn đều biết, dù sao đi nữa, dù mưa, dù có sương mù, các bạn cần phải đến nơi. Tôi không muốn lấy thái độ người hiểu biết hơn các bạn nhưng thật sự tôi không thấy công dụng sự diễn tả luôn luôn một việc để dùng làm gì. Nó trở thành quá tầm thường vô vị. Hãy nhìn bức họa Đức Phật, khi tôi thấy, tôi tự nhủ “Tôi muốn được như Ngài”, khỏi cần phải diễn tả cái đấy là gì, và các bạn cũng đều hiểu thấy sự việc ấy rành rẽ như tôi.

Chỉ có một việc thật sự đáng kể, đấy là các bạn phải đạt được mục tiêu, phải đến đỉnh núi. Các bạn biết rằng dù việc gì xảy ra các bạn cũng phải đến đấy. Tất cả điều gì tôi mong muốn, chỉ là việc các bạn đến mục tiêu, còn nguồn gốc mà nơi đấy các bạn thu rút sự cảm hứng hay sự kích thích thì không quan trọng. Chúng ta ai ai cũng biết với sự có ý chí vừa phải và sự gắng công đầy đủ, chúng ta sẽ chiến thắng vinh quang và các bài diễn giảng bi quan của tôi cũng không thể nào ngăn cấm các bạn đạt được mục tiêu đó. Tôi không muốn làm một ai nản chí, nó không phải công việc của tôi. Hãy xem Shackleton và các người khác, ai ai cũng nói: “Các người ấy khốn khổ đến thế !” (Pauvres diables) vậy mà họ đã tới nơi họ đã có ý định đến đấy.

J.N.: Ngoài phần xin lỗi về sự bi quan, ông (Krishnaji) nói chỉ có việc làm gia tăng sự quên mình. Nói chung, chỉ nghĩ đến đức hạnh đó để rồi có được nó cũng chưa đủ đâu. Tôi thấy rất dễ dàng và rất thích thú xem cái gì làm cho các bạn để tâm nhiều nhứt trong những lúc thật vui sướng và để nó làm nốt nhạc trọng yếu hơn hết trong đời sống của chúng ta. Chúng ta không cần ai nhắc bảo chúng ta hồi tưởng đến Chân Sư. Nếu mà mỗi buổi sáng, khi thức giấc, chúng ta nghĩ đến cái ý nghĩa của ngày hôm nay đây, rồi cố sức sống theo ý nghĩ mà chúng ta đã định cho nó, không chóng thì chầy chúng ta sẽ đạt được thái độ ước muốn. Cuối cùng, mỗi ngày có một ý nghĩa đặc biệt cho mỗi người của chúng ta, nếu không thì chúng ta tự tỉnh giấc để làm gì ? Quyết định trước cái mức độ nào chúng ta sẽ đặt cho ngày ấy với tư cách chúng ta là đại diện cho Chân Sư và gìn giữ cái ý nghĩ nầy luôn luôn ở tâm trí.

Theo tôi, sự việc nầy tốt hơn là nghĩ đến các đức hạnh trừu tượng và tự khổ luyện; như Chơn Sư nói trong một bức thư của Ngài: “Một tình cảm vị tha chớp nhoáng” không có đáng gíá gì cả, ngoại trừ chúng ta áp dụng tình cảm vị tha thành một chớp nhoáng liên tục và thường trực dù là tình cảm thương yêu. Hình phạt sẽ đến ngay vào thời điểm của nó. Tại sao chúng ta lại hành xác ? Tại sao không chỉ tìm thu đạt cho được các vật có thật và xây dựng đời sống vững bền trên nền tảng vững chắc. Khi các bạn rời khỏi nơi đây, các bạn sẽ đương đầu trước nhiều công việc, và ngoại trừ các bạn có cái nền tảng xây dựng trên sự vững chắc, không thì một lúc nào đấy các bạn sẽ bị lâm nguy, không đoạt được mục tiêu.

KRISHNAJI: Tôi không bao giờ muốn nói chúng ta phải hành xác hay tự trừng phạt. Điều ấy là phi lý. Ý nghĩ của tôi như thế nầy: Hãy làm từ cái có thật thành ra một sự việc thật lớn mà chúng ta không thể bị vấp té trở lại và hãy chỉ có ý muốn cái có thật đó thôi. Các bạn phải có trong con người các bạn tất cả những yếu tố của các đức hạnh để làm cho cái có thật đó được thường trực.                                                                                                                   

J.N.: Mỗi người phải biết mình bé nhỏ ra sao nhưng lại ngu dốt ở các mức cao nào mà mình có thể vói tới được. Người ta chỉ thấy rõ được việc nầy khi nào có sự hiện diện của bà A.B. và ông C.W.L.

Cũng như có người đã nói ở buổi sớm mai nầy, mỗi người của chúng ta có một sự may mắn trở thành đệ tử Chơn Sư, tìm được Con Đường Đạo và giữ vững lòng trên lối đi. Không ai biết trước được sự việc nầy đòi hỏi những gì. Cái mà chúng ta tự hỏi, không phải là “những đức hạnh nào tôi kém khuyết” mà là “tôi có cái quyết định không lay chuyển chăng ?”. Các đức hạnh thì cần phải có trên con Đường Thánh Thiện. Nhưng chúng ta không thể tự đặt cho mình câu hỏi sau quá nhiều lần.

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

 Chương VII

 

N.R.S.: Muốn trở thành đệ tử Chơn sư có cần thiết phải ở gần người thay mặt Chơn sư tại cõi hồng trần không ? Cá nhân tôi, người Ấn Độ, tôi tin việc nầy là cần thiết. Dường như chúng ta lần dò tìm Chơn Sư, nhưng không biết là khó khăn thế nào mới được ở gần Ngài. Ngoại trừ các nhân vật như bà A..B. và ông C.W.L. ra, chúng ta cần phải có người đại diện cho Chơn Sư.

J.N.: Theo thiển kiến, tôi tin đó là phương tiện mau lẹ hơn hết để trở thành người đệ tử, vì người đại diện ở cõi hồng trần được dùng làm con kênh và tập trung năng lực phát sinh từ Chơn sư đến chúng ta. M.L.K. kể lại giấc mộng trong lúc ở Adyar về, vào năm 1914. Bà đi bên cạnh Krishnaji và có cảm tưởng là trầm mình trong đại dương bác ái ở Krishnaji tủa ra. Cùng lúc ấy dường như ông không tách rời khỏi Chơn sư K.H.

KRISHNAJI: Mục tiêu của chúng ta thì hoàn toàn rõ ràng. Mục tiêu của mỗi người chúng ta, là để trở thành đệ tử Chơn sư, và phương pháp thật đơn giản và thật tự nhiên để đạt được là phải có sự lìa bỏ cái ta, hầu phàm ngã không còn tái hiện trong lúc chúng ta không mong đợi nó đến và nó làm cản trở sự hợp nhất (unité) của chúng ta với Chơn sư. Không chỉ chúng ta phải có sự quên mình, chúng ta còn phải luôn luôn rời bỏ cái phàm ngã của chúng ta để lúc nào cũng sẵn sàng tùy ý sử dụng của Chơn sư. Chúng ta hiểu biết tại sao Đức Phật nhấn mạnh ở điểm nầy. Đó là cái ngã thấp hèn nó làm cho chúng ta sợ sệt và biếng nhác. Chúng ta cần thành thật tự nói rằng chúng ta phải diệt trừ yếu tố cá nhân. Từ khi tôi khởi sự đọc quyển Phúc âm của Phật (L’ Evangile du Boudhha de Paul CARUS), tôi tự quan sát để xem nơi nào cái ta thấp hèn xuất hiện và tôi đã nhiều lần phải đương đầu với nó.

D.R. : Xin ông cho chúng tôi biết là làm thế nào để dẹp bỏ tính vị kỷ trong đời sống hằng ngày.

KRISHNAJI: Hãy dùng cách giám sát chặt chẽ bạn. Tách rời bạn ra khỏi xác thể và khởi từ ngoài bạn nhìn vào các cảm giác, các xúc động, cũng như sự ganh tỵ của bạn, vân vân. . . Chủ yếu là khả năng tự mình nhìn thấy mình với cái nhìn của người ngoại cuộc. Cũng không phải là lãnh đạm, thật ra lãnh đạm là lười biếng.

Sự việc luôn có hai mặt: một mặt là chính mình và một mặt là Chơn Sư. Chơn sư phải trở thành vĩ đại hơn chính các bạn, cốt để các bạn bị Ngài thu hút. Giả sử tôi muốn trở thành như Chơn sư thì nên tránh không có nhiều bé Krishnaji xuất hiện. Việc nầy hoàn toàn rõ ràng trong trí óc tôi, nhưng thật là hết sức khó giải bày. Nếu con người muốn tự tách mình riêng ra, thế thì toàn cả thái độ và lối nhìn đều phải được thay đổi. Rồi từ từ nó sẽ hủy diệt các phần khác, ngoại trừ cái phần quan trọng, phần mà Chơn sư cần dùng.

Giả sử tỷ dụ tôi ganh tị, bởi vì người nào đấy thương người khác hơn thương tôi. Nhưng mà các bạn và tôi là một; vậy cho nên người ấy thương các bạn hay thương tôi là việc không đáng kể. Rốt cuộc chúng ta là hai của những cây căm cùng một bánh xe. Đó chỉ vì phàm ngã chúng ta nó muốn đùa cợt theo ý nó thôi.

Trong việc đeo đuổi theo con đường tâm linh, cái quan trọng nhất là có một quyết định. Chúng ta càng tự giam mình trong cá nhân chủ nghĩa thì chúng ta càng mất nhiều thì giờ mới quyết định điều mà chúng ta sẽ làm. Đấy là việc tự nhiên bởi vì sự không chia rẽ là một đức tánh mà chúng ta cần phải có ở vào giai đoạn đã tiến khá xa rồi.

D.R.: Sự chia rẽ, tin dị đoan và nghi ngờ phải được tiêu diệt giữa lần điểm đạo thứ nhứt và thứ nhì.

J.N.: Cũng có một ý kiến nữa là, tất cả thiên hạ ai cũng muốn có thể được càng cao càng tốt và Chơn Sư là tỷ dụ thật hay để làm gương mẫu cho chúng ta noi theo. Sự ham muốn đó nó ở trong mỗi con người của chúng ta.

KRISHNAJI: Nhưng có vài tham vọng và tự đắc cá nhân nó làm chận đường đi của chúng ta. Và cũng còn một điều khác: đó là cái tâm chỉ tập trung vào cái ngã. Chúng ta chỉ nhìn theo lối nhìn của mình. Nếu chúng ta cố sức nghĩ liên tục đến Chơn sư, hầu ý nghĩ nầy chiếm cả trung tâm tâm thức chúng ta thì chúng ta chỉ còn một điều ham muốn: muốn giống Chơn sư mà thôi. Cuối cùng chúng ta nhận thấy chúng ta chưa thực quyết tâm thành người đệ tử thật sự - chúng ta làm cầm chừng, có giới hạn chứ chưa làm một cách đầy đủ trọn vẹn. Phải diệt trừ cái phàm ngã do đó mới được như tấm kiếng trong suốt, miếng thủy tinh đem lại cho chúng ta sự vui sướng và cái vui sướng của các người khác có thể soi nhìn qua nó. Làm giảm cái ta trong phàm ngã các bạn thì cái trong suốt sẽ gia tăng và các bạn giúp được người khác nhiều thêm lên.

J.N.: Chúng ta tự nhận thức nhiều về chúng ta, lúc chúng ta hành động không tốt thì chúng ta lấy làm buồn khổ, còn khi chúng ta hành động tốt đẹp thì chúng ta lấy làm vui sướng. Sự phân biện liên tục là cần thiết để chúng ta không thành con người có lòng chai đá hoặc chán nản bởi những cảm giác của các lỗi lầm chúng ta. Trong trường hợp nầy lối thú tội hay thú lỗi có thể là điều tốt nhất cho linh hồn vậy.

 

chương 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10 11 12 13 14 15 16 cuối trang  đầu trang  krishnamurti

 

Chương VIII

 

KRISHNAJI: Tôi tin rằng mỗi người của chúng ta đều biết mình đang có sự thay đổi, mau hay chậm là tùy theo sự cố sức của mình. Nhưng cái làm cho chúng ta thật hài lòng là chúng ta cùng chung tiến tới. Chúng ta có tinh thần Hợp Nhất. Nếu tôi có tiến bộ hay nếu B tiến bộ, chúng ta cảm thấy hay chúng ta phải cảm thấy tất cả chúng ta đều thành tựu một việc gì đấy. Tất cả chúng ta cần phải trở thành các đệ tử, chúng ta gắng sức cho trong nhóm có được những người ưu tú nhất, nhưng không phải với cái tiến bộ riêng biệt cho từng cá nhân mà là tiến bộ tập thể. Ở kỳ nhóm “Congrès de l’ Etoile” tôi cảm thấy tất cả chúng ta đều là một. Như ở đây trong một thiểu số, tất cả cùng một mục tiêu, chúng ta cần có giữa mỗi người chúng ta cái cảm giác mãnh liệt về sự hợp nhất và một tình thương nồng nhiệt. Nếu mỗi người của chúng ta hành động và sống như thánh Jean, như là đệ tử ưu tú của Chơn sư, hoàn toàn quên mình, thì chúng ta chóng vứt bỏ được cái phàm ngã làm trở ngại và ngăn cản chúng ta. Dù khi chúng ta nắm tay nhau cùng đi dạo, chúng ta cũng không có cái tinh thần hợp nhất thâ