trang nhà l trang sách l bản tin l thiền học l tiểu sử l trang thơ l h́nh ảnh l bài vở
Tác giả
J.S.COOPER
NHỮNG PHƯƠNG PHÁP
PHÁT TRIỂN TÂM LINH
(Méthodes de développement psychique)

Dịch giả
Huỳnh văn Tuất
Nguyễn văn Minh
đầu trang cuối trang chú thích mục lục chương 1 2 3 4 5 6 7 8
Chương I. Một cơi giới trong một cơi giới.
Chương II. Tại sao ta không năng linh ?
Chương III. Sự giao cảm năng linh
Chương IV. Đồng cốt và sự truyền cảm thụ động
Chương VI . Nhăn thông ở Châu Atlantide
Chương VII. Sự khai mở nhăn thông cổ sơ
Chương VIII. Sự phát triển nhăn thông siêu đẳng
Mục Lục Chi Tiết
|
Chương I. Một cơi giới trong một cơi giới. - Trời ở đâu ? - Cơi vô h́nh - Những bằng chứng về sự thực tại của cơi vô h́nh - Những ảnh hưởng tế nhị của cơi vô h́nh - Sự hiện diện của cơi vô h́nh - Bản chất của giấc ngủ và giấc mộng
|
Chương V. Tâm thức siêu đẳng - Khối óc bị giới hạn - Sự điều hành của tâm thức - Tiềm thức - Siêu thức - Sự hồi nhớ các kinh nghiệm siêu h́nh - Tiên tri - Sự liên lạc với siêu thức
|
|
Chương II. Tại sao ta không năng linh ? - Tấm màn bưng bít - Các lời khuyên nguy hiểm - Phải sáng suốt - Hăy tự biết ḿnh - Sự năng linh quá sớm - Các loại ảnh hưởng tâm linh - Màn bảo vệ - Sự năng linh : một sự thật khắc khe
|
Chương VI . Nhăn thông ở Châu Atlantide - Những trung tâm năng linh ở xác thân - Sự tăng trưởng của trí năng - Thời kỳ chuyển tiếp - Các trung tâm khác - Nhăn quan thứ hai - Những giáo lư lỗi thời - Sự cẩn thận thuở xưa - Vài trường hợp nguy hiểm
|
|
Chương III. Sự giao cảm năng linh - Sự truyền cảm của người sống - Thái độ tích cực - Sự truyền cảm của người chết - Cảm hứng - Viết và vẽ tự động - Lời nói trong trạng thái xuất thần - Sự hiện h́nh - Viết trên bảng đá - Khi nhà huyền môn hiện h́nh
|
Chương VII. Sự khai mở nhăn thông cổ sơ - Phải xuất thần - Tập thở - Mục đích của các cách thở - Kết quả của cách tập thở - Sự tập trung vào tùng Thái dương - Sự dùng viên thủy tinh - Công phu vô ích
|
|
Chương IV. Đồng cốt và sự truyền cảm thụ động
|
Chương VIII. Sự phát triển nhăn thông siêu đẳng - Con đường của nhà huyền môn - Tiến trước - Trí tuệ xây dựng - Luật lặp lại - Những bước đầu - Sự tập luyện hằng ngày - Sự tập trung - Sự suy gẫm - Sự chiêm ngưỡng - Sự khai mở nhăn thông - Một phương thức đặc biệt - Một xác nhận
|
HẾT
Lời Tựa C. W. LEADBEADTER
Hiện nay, thế giới đang cần một số tác phẩm như quyển sách nầy. Thời kỳ duy vật bế tắc nay đă qua. Vào thời kỳ này, con người tuyên bố một cách đường đột và tự măn rằng quyền năng và minh triết thiêng liêng chẳng qua là một mớ tin tức sai lầm. Nhưng nay, nhân loại nh́n nhận sự thực tại của một cơi giới siêu h́nh vượt tầm giác quan con người và muốn t́m hiểu về cơi nầy.
Để giúp vào sự t́m hiểu nầy, một số sách đă xuất bản gồm hai loại chánh : loại “tư tưởng mới” và loại “thần linh học”.
Loại thứ nhứt được viết theo kinh nghiệm cá nhân của những người đă ư thức được quyền năng của tư tưởng và sự quan trọng của cơi vô h́nh. Loại thứ nh́ cũng chứa đựng các kinh nghiệm cá nhân, nhưng các kinh nghiệm nầy xuất phát từ những vong linh thương đời, họ đă từ bỏ cơi trần nhưng cố chia sớt các kinh nghiệm của ḿnh cho các bạn đồng hành c̣n đang bị tù hăm trong xác thân.
Các sách nầy rất quí v́ chúng không lặp lại những thành kiến chính thống mà tŕnh bày những kinh nghiệm cá nhân; tuy nhiên, chúng cũng có thể nguy hại v́ một cá nhân riêng rẽ có thể nhận xét sai lầm nếu không quen quan sát một cách khoa học.
Hiện nay, có một phong trào nghiên cứu một cách khoa học các vấn đề trên và vài khía cạnh đặc biệt của môn nầy. Phong trào nầy được khởi xướng từ mấy năm nay do những người đă được huấn luyện rất công phu trọn cả cuộc đời. Kết quả của sự nghiên cứu nầy chứng minh sự thực tại của một số định luật thiên nhiên hoàn toàn ḥa hợp với các phát minh khoa học mới nhứt, đồng thời cũng giải thích rành rẽ nhiều giáo lư được truyền lại từ ngh́n xưa nhưng không được mấy ai hiểu rơ. Sau khi gia tâm nghiên cứu, tác giả của quyển sách nầy cố gắng tŕnh bày một phần kết quả bằng những lời đơn giản thông thường, cốt để giúp độc giả thu thập được trong vài tiếng đồng hồ những điều mà thường phải để nhiều năm mới học được.
Với tư cách một người đă nghiên cứu lâu năm hơn, tôi xin giới thiệu một cách nồng nhiệt quyển sách nầy cho những ai được may mắn lưu tâm đến các vấn đề tâm linh và muốn khảo cứu với một nguồn tài liệu chắc chắn.
C. W. LEADBEATER
Lời tựa của lần Xuất bản thứ nhứt.
Trong quyển sách nhỏ nầy, chúng tôi cố gắng tŕnh bày bằng những lời rơ ràng và giản dị, những định luật thực tế và các kết quả của sự phát triển tâm linh. Tuy ư định của chúng tôi là dành quyển sách nầy cho những người mới bước chân vào khoa huyền môn, nhưng người khảo cứu sâu rộng có thể dùng nó như một cái khung để sắp xếp kiến thức hầu hệ thống hóa sự hiểu biết của ḿnh.
Theo thiển ư, những điều tŕnh bày trong quyển sách nầy không phải là những lư thuyết mà là những sự kiện, v́ chúng được căn cứ trên những sự khảo cứu của những vị có huệ nhăn sáng suốt nhứt của thời đại chúng ta.
Chúng tôi thành thật ước mong quyển sách nầy sẽ tránh nguy tai cho một số người và dẫn dắt một vài người khác đến Ánh sáng trường cửu sẵn có trong ḷng mọi người.
I. S. C.
(Adyar, Madras India)
Lời tựa của lần Xuất bản bên Mỹ.
Sự duyệt khảo kỹ càng quyển sách nầy không sửa đổi nội dung của nó mà nhằm trau luyện lời lẽ để sự diễn tả được sáng sủa, gọn gàng hơn. Ở Mỹ, sau nầy người ta lưu ư rất nhiều về vấn đề tâm linh nhưng một số bị dẫn dắt lầm đường do những tác phẩm viết sai và nguy hiểm. Tác giả ước mong quyển sách nhỏ nầy sẽ giúp độc giả bỏ ư định tập luyện theo những tác phẩm nói trên nhằm kích động các quyền năng tâm linh. Độc giả nên nghiên cứu và áp dụng lối tu tâm, sửa tánh : đó là con đường duy nhứt dẫn dắt chúng ta đến sự Đại giác.
I. S. C (Chicago, III)
Mục đích của quyển sách nầy, như tác giả đă nói ở hai bài tựa, là nêu tai hại của các phương pháp tu luyện nhằm kích động quyền năng tâm linh. Các tai hại nầy chẳng những xảy ra ở Âu Mỹ như tác giả đă nói mà cũng thường thấy ở xứ ta như trường hợp loạn trí hay không chủ trị được dục t́nh.
Mới bước chân vào đường đạo, v́ chưa hạn chế được bản ngă nên ai ai cũng muốn có quyền nầy phép nọ. Có người nhận thức rằng phụng sự là một mục đích cao cả và nghĩ muốn phụng sự đắc lực th́ phải có phép thần thông.
Lời nầy tuy đúng nhưng có một điều cần ư thức rơ hơn là kích thích quyền năng tâm linh thật là nguy hiểm như chơi dao hay chế tạo chất nổ. Khi các quyền năng nầy được thức động mà ta sử dụng trái đạo hay không chủ trị được th́ ta sẽ lâm nguy trọn cả một đời.
Vả lại, những quyền năng sẵn có của chúng ta như trí thông minh chẳng hạn, chúng ta sử dụng hợp lẽ chưa ? Ngoài ra, có những quyền năng khẩn thiết hơn mà ta cần luyện trước : ấy là tính can đảm, sự bền chí, tính ôn ḥa, ḷng tha thứ, tính thương người v. v. . . v́ các đức tính nầy quả thật là những quyền năng thực tế.
Nói thế không phải là chúng ta không bao giờ có những quyền năng tâm linh. Chúng ta sẽ có các quyền năng nầy chắc chắn như vậy khi chúng ta trau tâm luyện trí theo phương pháp tham thiền đơn giản được chỉ trong quyển sách nầy. Phương pháp phát triển tâm linh nầy đ̣i hỏi nhiều th́ giờ nhưng kiến hiệu và chắc chắn.
Tuy nhiên, trong trường hợp cần thiết, chúng ta sẽ được gia hộ : một Chơn Sư – theo ư nghĩa của Thông Thiên Học – hay một vị đệ tử của Ngài sẽ đến dạy bảo ta đúng như lời Ngài dạy : Khi chúng ta bước đến Ngài một bước, Ngài bước đến ta hai bước.”
*
* *
Việc sử dụng đồng cốt cũng rất nguy hiểm. Các đồng cốt thường bị loạn trí. Lư do là tấm màn bảo vệ của họ bị rách nên các vong linh tự do xông pha vào thể xác họ như đến một nhà trống và hành hạ họ đủ thứ : họ có thể khùng và đau khổ suốt đời. Đó là một trở ngại rất lớn trên con đường tu tập.
Trong việc cầu cơ, xây bàn, nếu sự tổ chức không được tinh khiết, màn bảo vệ của đồng tử cũng có thể bị rách như vậy. Ngoài ra, các vị nhập vào đồng tử có thể là những vong linh tầm thường, họ có ư giúp đời thật nhưng v́ tiến hóa thấp nên không dạy bảo được những điều hữu ích.
Cơ bút tự nó không phải là một điều tai hại. Tai hại thường là đồng tử không được siêu thoát, thanh cao, c̣n cử tọa th́ gồm những người tham lam, ô trược. Trong các điều kiện nầy, tiên thánh không thể giáng đàn.
*
* *
Tóm lại, phương pháp phát triển tâm linh hữu hiệu nhứt là việc trau tâm luyện trí nhằm mục đích giúp đời. Việc cầu cơ xây bàn là những phương tiện hữu ích nhưng cần được sử dụng hết sức cẩn thận, nếu không tai hại gây ra không nhỏ. C̣n việc kích động các quyền năng tâm linh như luyện hỏa hầu chẳng hạn là một điều nhứt định phải tránh.
đầu trang cuối trang chú thích mục lục chương 1 2 3 4 5 6 7 8
CHƯƠNG I
Một cơi giới trong một cơi giới.
TRỜI Ở ĐÂU ?
Linh tính bất diệt luôn luôn báo cho ta biết thế giới nầy chẳng qua là một pḥng nhỏ của một ngôi nhà vĩ đại. Cho đến thuyết duy vật của thế kỷ vừa qua và khoa Thần học chính thống lâu đời cũng không sao hủy diệt được niềm tin đó hay là làm cho con người lầm tưởng rằng Trời chỉ là một chuyện thần thoại huyễn hoặc hay xa vời. V́ vậy, khi các thi sĩ ước mơ và ca tụng cơi thiên quốc đó, khi các triết gia và các nhà khoa học luận bàn hay phủ nhận nó th́ các nhà huyền môn đă t́m ra cơi đó, diễn tả và phân loại các sinh vật và hiện tượng của nó.
Trong lúc sự hiểu biết về cơi vô h́nh nầy và các thành phần của nó được một ngày một trở nên chính xác và sâu rộng th́ một đám mây vô minh và sai lầm c̣n bao phủ nhiều người khiến họ măi đau khổ và không tin ở Thiên cơ sáng suốt và nhân từ.
Nếu ta hỏi một người gặp ngoài đường : Trời ở đâu, y sẽ ngạc nhiên và cười to lên. Nếu y có đọc những sách thuộc loại Tư tưởng mới có lẽ y sẽ trả lời : Trời ở tâm ta. Câu trả lời nầy đúng nhưng rất sáo và không được hiểu rơ. Nếu người đối thoại của ta là một người mộ đạo, chỉ có đọc Kinh Phúc Âm và nghe các bài giảng ngày Chủ nhật, y sẽ trả lời sau khi bớt ngạc nhiên và tổng hợp những giáo lư đă học được, rằng Trời ở cao tận trên không, có lẽ ở cái chỗ mà Hỏa tinh đang vận chuyển.
Nếu chúng ta được đưa lên một hành tinh xa xôi và nơi đây câu hỏi trên được đặt lại th́ ta cũng trả lời y như vậy, và bây giờ th́ Trời cũng vẫn ở trên cao nhưng không c̣n ở quỹ đạo của Hỏa tinh nữa mà ở chỗ địa cầu đang quay trên ṿm trời đầy sao. Tại sao ta cứ măi nói Trời ở chỗ nầy chỗ nọ mà không phải ở tại đây ?
CƠI VÔ H̀NH
Sinh viên huyền môn khi t́m hiểu các định luật ẩn tàng trong tạo vật, biết rằng một cơi giới mênh mông tuy vô h́nh đang bao quanh quả địa cầu, và muốn t́m cơi ấy, ta khỏi phải sang các hành tinh khác hay du hành trên không trung. Chúng ta đang sống ở một hành tinh vật chất, giữa một cơi giới thanh nhẹ hơn, nó bao quanh chúng ta như một khí quyển rộng lớn.
Dầu chúng ta bất luận ở nơi nào, cơi ấy vẫn thâm nhập trí hóa ta, thân thể ta, cả quả đất chúng ta đang giẫm lên. Chúng ta không cần đi xa để t́m nó, v́ hiện nay chúng ta đă là dân cư của nó tuy rằng chúng ta không ư thức được sự hiện diện của nó và sự thực tại của vô số sinh linh và nhân vật đang sống trong nó.
Khi một linh hồn ở cơi đó khoác một thể vật chất sang cơi trần để thu thập kinh nghiệm, đó là sự sanh. Đến lúc thể vật chất ấy trở nên già nua, tiều tụy sau khi làm xong chức vụ của nó, con người sẽ vứt bỏ nó : đó là sự chết. Cơi vô h́nh đó thanh trong hơn cơi trần, là quê hương thật sự của chúng ta, c̣n cơi trần chẳng qua là một xứ xa lạ, thỉnh thoảng ta mới đến mà thôi. Chúng ta giống như một lữ khách đến một xứ xa t́m vật liệu dùng để dệt một bức lụa huy hoàng.
Chúng ta thường không ư thức được sự thực tại của cơi vô h́nh nầy v́ một số giác quan của chúng ta chưa được khai mở. Khi một người bị cảm và nghẹt mũi vào một pḥng bát ngát mùi hương của hoa hồng, anh không biết có mùi hương nầy. Khi một người mắc bịnh loạn sắc dạo chơi ở một khu rừng rậm rạp hay trên một băi cỏ xanh tươi, anh không thưởng thức được màu sắc phong phú v́ tất cả chỉ là màu xám dưới đôi mắt bịnh hoạn của anh.
Chúng ta cũng giống như vậy đối với cơi vô h́nh vô cùng thanh trong và đẹp đẽ đang bao quanh chúng ta : chúng ta không ư thức được nó không phải v́ nó không có, mà v́ ở giai đoạn tiến hóa hiện tại của chúng ta, những giác quan cần để cảm xúc nó chưa thức động. Nhưng ngày chúng nó được khai mở không c̣n xa.
NHỮNG BẰNG CHỨNG VỀ SỰ THỰC TẠI
CỦA CƠI VÔ H̀NH
Nếu chúng ta có thể nhờ một cơ quan thông tấn tập trung các kinh nghiệm cá nhân rải rác trên thế giới về cơi vô h́nh, chúng ta sẽ tin sự thực tại của cơi nầy ngay. Các kinh nghiệm riêng của mỗi chúng ta đều rất ít và cũng không vững chắc, nhưng khi được tập hợp lại, chúng là những bằng chứng hùng biện. Đôi khi chúng ta thấy được một điều lạ hoặc có một điềm chiêm bao lư thú, chúng ta nhớ nó trong một thời gian, thuật cho bạn bè nghe hoặc thảo luận về ư nghĩa và tầm quan trọng của nó, nhưng không bao lâu, nó ch́m trong sự lăng quên. Dĩ nhiên, thường nó không có giá trị bao nhiêu và cũng không dạy ta được nhiều. Nhưng khi chúng ta đọc qua các sự việc mà các hội thần linh đă thu góp được, chúng ta sẽ nhận định rơ ràng rằng toàn thể nhân loại đang tiếp xúc với một cơi tâm linh mênh mông và phức tạp.
Sự diễn tả các hiện tượng xa xôi nhờ huệ nhăn đột phát trong phút chốc; những lời tiên tri về các nguy tai sắp đến; việc các vong linh hiện ở những ngôi nhà xưa; những điềm chiêm bao sáng suốt báo đúng những việc xảy ra; những cảm hứng đến bất ngờ cho các bậc thiên tài hay chí sĩ, các việc ấy và nhiều việc khác nữa chỉ rằng con người vĩ đại hơn chúng ta tưởng và thế giới chúng ta được lồng trong một cơi giới thanh cao. Chúng ta không cần có quyền nầy, phép nọ mới ư thức được thực tại của cơi vô h́nh.
NHỮNG ẢNH HƯỞNG TẾ NHỊ CỦA CƠI VÔ H̀NH
Từ giây, từ phút chúng ta chịu ảnh hưởng của cơi vô h́nh ấy. Bất cứ lúc nào, tư tưởng và t́nh cảm của kẻ khác tác động ở tâm ta khiến ta suy tư, cảm xúc và hành động trái với chân tánh của chúng ta. Thường, chúng ta không ư thức được căn nguyên của các tư tưởng đó và cho rằng chúng nó phát xuất từ ḷng ta.
Điều nầy được chứng minh do một việc xảy ra cách đây một vài năm. Một hôm, trên con tàu chạy ngang qua vịnh San Francisco, một người đàn ông đang b́nh tĩnh đọc sách. Bỗng nhiên, ông thấy tâm trí ông bị kích thích mănh liệt và sợ hăi. Ông lấy làm lạ v́ quyển sách của ông đang coi không có tính cách kích thích ấy. Ông ngước mắt lên và thấy một bà mẹ đang hoảng hốt chạy theo bao lơn và sắp té xuống biển. Như vậy, sự hoảng hốt đến cho ông không phát xuất từ tâm ông mà do người đàn bà nầy.
Những người suy tư với tư tưởng riêng của ḿnh rất ít. Tư tưởng của đa số là tư tưởng rút trong bầu tư tưởng bao quanh chúng ta. Ngược lại các tư tưởng của chúng ta không phải chỉ liên hệ đến ta mà thôi, chúng nó gia nhập vào khối tư tưởng cộng đồng của nhân loại. Người khôn ngoan điều ḥa tâm ḿnh với các ư tứ thanh cao, các t́nh cảm trong sạch, và chỉ thu nhận chúng nó mà thôi. Người là một cái máy lọc phân tích sự thanh khiết của tư tưởng cao thượng ra khỏi sự ô trược của dục vọng thấp hèn.
SỰ HIỆN DIỆN CỦA CƠI VÔ H̀NH
Chúng ta hiện nay đang ch́m đắm trong đời sống vật chất nên khó mà ư thức được sự hiện diện của cơi vô h́nh mà chúng ta không nghe, không thấy, không nếm, không ngửi được với các giác quan phàm tục của chúng ta. Nhưng cơi ấy c̣n thật hơn cơi trần nhiều, mặc dầu các rung động tế nhị của nó không lưu một dấu vết chi trên vật chất thô kịch của các giác quan chúng ta.
Chúng ta biết rằng mỗi tháng trong một thời gian nào đó mặt trăng có thể thấy được vào lúc ban ngày. Chúng ta thấy con trăng lưỡi liềm ấy mà không ngờ đến ánh sáng của nó đang bao trùm chúng ta. Chúng ta chỉ thấy có ánh sáng mặt trời. Nhưng khi mặt trời lặn th́ cảnh vật hiện ra dưới ánh trăng êm ái, dịu dàng. Thật sự, th́ trong suốt thời gian ấy, ánh trăng lúc nào cũng có, nhưng về ban ngày, th́ chúng ta không thấy được.
Cơi vô h́nh cũng y như vậy. Lúc nào, nó cũng hiện diện nhưng chúng ta không ư thức được nó v́ chúng ta hoàn toàn ch́m đắm trong ngoại cảnh. Khi nào chúng ta trấn an được giác quan phàm tục và tâm trí hỗn loạn của ta, chúng ta sẽ nhận được các rung động vi tế của cơi vô h́nh và ư thức được nó.
BẢN CHẤT CỦA GIẤC NGỦ VÀ GIẤC MỘNG
May phước, chúng ta biết về cơi vô h́nh nhiều hơn là chúng ta tưởng v́ mỗi đêm khi thể xác ta ngủ, chúng ta đều sang qua cơi đó và di chuyển giữa các quang cảnh của nó bằng một đối thể tế nhị của xác thân. Đối thể ấy được gọi là thể t́nh cảm hay thể vía cấu tạo bằng chất thanh khí của cơi vô h́nh. Cũng như thể xác, thể vía là một dụng cụ của tâm thức và có thể dùng riêng biệt với thể xác.
Giấc ngủ đối với nhà huyền môn là một việc dễ hiểu, nhưng nó là một sự kiện lạ lùng đối với những ai đồng hóa ḿnh với thể xác và cho rằng trí tuệ là một thứ hóa phẩm của khối óc. Bản chất của giấc ngủ rất đơn giản. Chúng ta rời xác thân, và khối óc của ta trở nên vô thức, ngoại trừ một thứ ư thức mù mờ, máy móc c̣n lưu lại trong thần kinh hệ. Trong khi ta rời bỏ thể xác, chúng ta bay phất phơ trong cơi vô h́nh hay hướng theo một chiều nào đó với ít nhiều ư thức. Tâm thức của chúng ta vẫn như trước nhưng cái thể ta dùng là thể vía thay v́ thể xác.
Trong lúc ta ngủ, sự sống thiên nhiên vẫn tác động trong thể xác để bồi dưỡng các tế bào mệt nhọc, nuôi nấng các tế bào mới sanh, bài tiết các chất thừa trong cơ thể. Như vậy, trong lúc vắng mặt chủ nhân, thể xác có dịp nghỉ ngơi và phục hồi sức lực, cho đến lúc chúng ta trở về th́ thể xác “thức tỉnh” và các tế bào phải hoạt động lại để đáp ứng với tư tưởng, cảm xúc và ư chí của ta. V́ hoạt động như vậy, thể xác ta mới mệt và cần nghỉ ngơi trong lúc ngủ. Sở dĩ giấc ngủ khỏe là v́ chúng ta vắng mặt.
Đôi khi, lúc thức dậy, chúng ta có thể buộc trí óc nhớ lại một kinh nghiệm hay một sự việc xảy ra trong lúc ngủ. Khi ta nhớ được, đó là một giấc mộng hợp lư dù rằng chỉ là một sự nhớ lại. Những điều hợp lư ta nhớ lại đây khác hẳn các h́nh ảnh vô lư, chúng hiện liên tiếp trong trí óc ta lúc ngủ và tạo ra những giấc mơ thông thường, kỳ dị.
Nếu chúng ta liên kết được tâm thức lúc thức và tâm thức lúc ngủ, chúng ta trở thành con người năng linh [1] : sự phát triển tâm linh là sự nới rộng giới hạn tâm thức lúc thức (mà chúng gọi là giác thức) bằng sự khai mở một vài quyền năng ẩn tàng trong con người.
đầu trang cuối trang chú thích mục lục chương 1 2 3 4 5 6 7 8
CHƯƠNG II
Tại sao ta không năng linh ?
TẤM MÀN BƯNG BÍT
Một khi ta nhận thức rằng có một cơi vô h́nh bao quanh chúng ta, rằng ban đêm chúng ta hành động trong cơi đó một cách ư thức khi thể xác ngủ, rằng lư do duy nhứt khiến ta không nhớ các hành động nầy là thần kinh hệ của chúng ta không có cảm lực cần thiết, chừng đó ta cảm thấy có một bức màn bưng bít chúng ta và chúng ta muốn vén nó, xé nó, vứt nó. Nhưng ta hăy dè chừng đừng để sự thèm khát hiểu biết làm hại chúng ta. Nếu toàn thể nhân loại không trở thành năng linh là v́ có những lư do quan trọng, những qui luật sáng suốt do Ơn Trên sắp đặt.
Một người mang cho chủ một đóa hoa sen c̣n đọng sương đêm vừa hé nhụy. Y được lệnh đem ngâm hoa trong nước, nhưng v́ muốn đẹp ḷng chủ, y mở các cánh hoa mịn màng để lộ nụ gương tươi thắm. Sau đó vài giờ, cánh hoa trở nên úa và tím mặc dầu hoa được để trong nước.
Nếu chúng ta khai mở quyền năng của chúng ta sớm quá, chúng ta sẽ trở nên suy kém, tàn úa như vậy. Chúng ta không nên làm hỏng bộ thần kinh tế nhị hay thí nghiệm phương pháp nầy nọ với khối óc chúng ta. Một công phu sai lạc, một cố gắng quá nhiều có thể gây thương tích trong cơ cấu phức tạp của bộ thần kinh khiến cho ta bịnh hoạn suốt đời. Chúng ta cần hiểu rơ ràng những điều ta phải làm trước khi đánh thức các quyền năng tiềm tàng của ta; chúng ta hiểu rơ phương pháp khai mở nầy và kết quả của nó ra sao, nếu không chúng ta sẽ lâm nguy.
CÁC LỜI KHUYÊN NGUY HIỂM
Chúng ta không nên nhắm mắt tin theo những lời chỉ bảo nầy nọ trong hằng ngàn quyển sách xuất bản khắp nơi v́ các lời chỉ bảo ấy thường sai lầm và nguy hại. Chúng ta nên biết rằng khoa tâm linh hiện được rất đông người chú ư nên sách vở của khoa nầy xuất hiện rất nhiều nhưng giá trị th́ chẳng bao nhiêu. Cả trăm quyển sách nầy viết ra không phải để d́u dắt độc giả một cách hữu ích mà để thỏa măn tánh hiếu kỳ thôi. Tác giả những quyển sách đó không nghĩ đến tai hại của những điều chỉ dạy của họ : mục đích của họ là bán sách chạy và kiếm tiền.
Những sách họ sưu tầm là những sách Ấn Độ nói về bùa chú, phù phép không được các bực tu sĩ chân chính tín nhiệm. Họ hấp tấp đọc qua và rút các cách tập luyện thân thể nhằm mục đích đánh thức các quyền năng tâm linh thấp kém rồi tŕnh bày lại cho các độc giả dễ tin dưới những tựa huyền bí, hấp dẫn.
Đó là lời chỉ bảo của nhiều nhóm được gọi là “huyền môn”. Cả ngàn người theo những lời chỉ bảo ấy hay các giáo lư khác tương tự được tŕnh bày trong sách cho đến khi tai hại xảy ra.
Sự chế tạo chất nổ rất nguy hiểm nên không ai bắt tay vào công việc nầy mà không t́m hiểu cặn kẽ, không tham khảo ư kiến của các nhà chuyên môn. Về sự luyện tập tâm linh, tuy công việc không kém phần nguy hiểm, nhưng nhiều người v́ một lẽ bí mật nào đó, tưởng ḿnh hiểu biết tất cả và tin ở ḿnh hoàn toàn. Họ cho ḿnh xét đoán không sai lầm và không ngần ngại tập luyện. Có lẽ v́ đó mà biết bao người đă loạn trí ở Tây phương.
PHẢI SÁNG SUỐT
Về các công việc nghiên cứu tâm linh, chúng ta phải xét đoán hợp lư, phải tỏ ra sáng suốt y như chúng ta giải quyết các công ăn việc làm. Trước một tin tức tâm linh, ta phải phân tích, đắn đo như đối với một bức thư quan trọng. Ta không cần phải nhắm mắt tin tưởng với sự ngưỡng mộ, tôn sùng. Trái lại, ta phải sử dụng tất cả khả năng xét đoán của ta.
Có những người thông minh, khi sang qua lănh vực tâm linh th́ dường như mất quan năng suy luận. V́ vậy họ tán dương những điềm chiêm bao của họ như là những cuộc tiếp xúc với các bậc siêu phàm, họ cho những phản ứng xấu xa của óc tưởng tượng hỗn loạn là những hoạt động quỉ quái của bọn phù thủy, và gán cho một chơn sư linh hiển, những lời mộc mạc, tầm thường nổi lên ở tâm họ. Phải đợi nhiều năm họ mới trở nên b́nh thường trở lại, v́ vậy thái độ hoài nghi chơn chánh c̣n hơn là sự tin nhảm của một số người.
HĂY TỰ BIẾT M̀NH
Trên phương diện huyền môn, có biết bao phương pháp luyện tập, đúng cũng có, sai cũng nhiều, và người nào muốn thành công cần áp dụng lời khuyên của Socrate chạm ở ngưỡng cửa đền Delphes : “Hăy tự biết ḿnh”.
Sự tự biết ḿnh đ̣i hỏi chẳng những nhiều năm nghiên cứu an tĩnh và thâm diệu, và cả công việc giúp đời, v́ ban cho và phụng sự có đặc tính mở mang các quan năng tâm linh. Trong tâm ta, có những quyền năng vi diệu mà chúng ta chưa ḍ, những năng lực mà chúng ta chưa biết, những nguồn năng lực mà chúng ta chưa ư thức được sự hùng hậu. Có những cơi rất cao ở tâm ta mà chúng ta không ngờ nhưng có thể đạt, và v́ vậy, người chí nguyện không lùi chơn trước một trở ngại nào. Đó là mục đích của các kiếp sống chúng ta ở cơi trần.
SỰ NĂNG LINH QUÁ SỚM
Có những lư do quan trọng khiến các quan năng tâm linh của chúng ta không mở sớm. Một cách hay nhứt để hại một người nào là giúp cho y cảm xúc được ảnh hưởng và năng lực của cơi vô h́nh. Tạo Hóa rất sáng suốt và nếu các định luật thiên nhiên được tôn trọng th́ không bao giờ một quan năng tâm linh có thể mở nếu chúng ta chưa sử dụng nó được. Chúng ta không nên ao ước một sự phát triển tâm linh quá sớm v́ nó chỉ đem lại sự đau buồn.
Nếu chúng ta không thuộc các bài học của cơi trần và rèn luyện tánh can đảm, sự bền chí, đức vị tha, ḷng thanh bạch, sự sáng suốt và t́nh thương th́ cần chi phải thám hiểm cơi bên kia ? Chúng ta sẽ có cái thái độ điên cuồng của một nhà thám hiểm quyết đi sâu vào rừng già Phi châu mà không mang theo khí giới. Chúng ta nên thành thật nh́n nhận rằng chúng ta chưa được sẵn sàng hơn là để thất bại v́ chưa chuẩn bị.
CÁC LOẠI ẢNH HƯỞNG TÂM LINH
Một trong những ảnh hưởng khủng khiếp nhứt mà ta phải chịu và không sao thoát ra được v́ đă mở quan năng tâm linh quá sớm là ảnh hưởng gây ra do một vong linh hung dữ. Chúng ta đinh ninh rằng khi hành quyết một kẻ sát nhân, chúng ta chấm dứt hành động tàn ác của y. Nhưng sau khi chết, con người không phải bỗng nhiên trở nên thánh thiện và cũng không đi xa. Những người đạo hạnh sau khi từ trần, sẽ lên các từng cao của cơi vô h́nh. Trái lại, các từng thấp ở gần quả đất th́ đầy dẫy những nhân loại cặn bă đă từng gây án mạng hay đam mê dục lạc lúc sinh tiền. Với mục đích thỏa măn các dục vọng đê hèn đang giày ṿ ḿnh, họ ám ảnh người sống nhứt là những người nghiện rượu và xúi giục họ làm những điều bẩn thỉu. Những người năng linh quá sớm sẽ chịu ảnh hưởng khốc hại nầy mà không thể chống đỡ được v́ c̣n non nớt và chưa có kinh nghiệm cần thiết.
Một lư do khác khiến Tạo Hóa từ chối quan năng tâm linh cho các người chưa được chuẩn bị là sự hiện diện ở chung quanh chúng ta những sinh linh kém tiến hóa hơn nhân loại. Các sinh linh nầy chống đối với nhân loại nhưng không thể làm hại nhân loại được v́ lẽ chúng thuộc cơi vô h́nh, trừ khi nào con người tự đặt ḿnh dưới ảnh hưởng của chúng bằng cách khai mở quan năng tâm linh quá sớm : đó là một bài học rất đau khổ.
Ngoài ra, chúng ta đừng quên rằng khi quan năng tâm linh thức động, ta sẽ cảm xúc được những tư tưởng, t́nh cảm và dục vọng phóng ra trong cơi vô h́nh, dưới h́nh thức những rung động, do hằng triệu con người sống tụ tập ở các đô thị. Quả thực, chúng ta sống trong một biển h́nh ảnh xuất phát liên tiếp từ trí óc linh động của loài người, và chúng sẽ xâm chiếm tâm trí ta để gây nhiều tai hại nếu chúng ta không kiểm soát và chủ trị được quan năng trí thức của chúng ta. Sự xâm chiếm nầy sẽ trở nên một ác mộng cho những ai tu tập sai đường, v́ tư tưởng, t́nh cảm quay cuồng trong một thành phố lớn thường ích kỷ, tham lam, duy vật, trụy lạc, gian xảo, thù hận, chỉ thỉnh thoảng mới có màu sắc tươi đẹp, sáng sủa của t́nh thương và của hoài vọng tinh thần.
MÀN BẢO VỆ
Đến đây, chúng ta đề cập tới một trong những phát minh quan trọng nhứt của huyền môn học : phương pháp giản dị và hữu hiệu nhờ đó Tạo Hóa ngăn cản sự khai mở quá sớm các quan năng tâm linh.
Ai có học về điện đều biết rằng nếu ta bao hai đầu một sợi dây dẫn điện bằng sáp và ráp hai đầu dây lại th́ luồng điện không chạy qua được. Nhưng nếu ta gỡ sáp đó ra dù chỉ chút ít thôi, th́ điện xẹt ra ngay.
Cơ cấu tâm linh của con người cũng giống như thế. Trong thể vía và thể phách của chúng ta, có những trung tâm được đặt để như thế nào chúng gần như đụng các trung tâm tương ứng của thể xác. Nếu các sinh lực của cơi vô h́nh có thể đi xuyên qua các trung tâm của thể vía và thể phách để ảnh hưởng các trung tâm của thể xác th́ các cơ quan năng linh thức động.
Tạo Hóa sáng suốt tránh sự thức động bằng cách đặt một màn lưới mỏng phân cách các loại trung tâm để ngăn cản luồng sinh lực chạy xuyên qua các thể. Màn lưới ấy được tạo bằng một lớp nguyên tử hồng trần ép chặt [2]. Nó để các sinh lực nuôi dưỡng các thể lưu thông dễ dàng qua nó và chận đứng các loại ảnh hưởng khác trừ khi nào nó bị rách.
Khốn thay, một vài phương pháp gọi là tâm linh được dạy ở Tây phương trong các Trường Huyền Môn trục lợi lại làm hại cái màn lưới bảo vệ ấy. Có phải chăng v́ vậy mà các trường hợp điên cuồng gia tăng ?
SỰ NĂNG LINH : MỘT SỰ THẬT KHẮC KHE
Sự năng linh đă được nghiên cứu từ xưa ở Ấn Độ cũng như ở các trường huyền môn chân chính và lần lần trở nên một khoa học chân xác.
Những ai biết sự năng linh không phải là một tṛ tiêu khiển mà là một sự thật khắc khe th́ không khi nào dám nghĩ đến sự luyện tập cầu may của một số người Âu Mỹ. Là v́ nếu họ biết khoa ấy giúp ích rất nhiều cho những người đă được chuẩn bị và hội đủ những đức tính cần thiết th́ cũng gây rất nhiều tai hại cho những kẻ chưa sẵn sàng.
Một nhà huyền môn chân chính không khi nào dạy cách phát triển năng linh cho những người ích kỷ, tục tằn, v́ dạy như thế chẳng khác nào đưa chất nổ cho trẻ con. Một người như vậy chẳng những ngăn trở sự tiến hóa của họ trong nhiều kiếp mà c̣n gây đau khổ cho kẻ khác với ư chí ích kỷ của ḿnh. Cho đến khi nào chúng ta chưa sử dụng được các khả năng sẵn có của chúng ta vào những mục đích vị tha th́ ta không nên đ̣i hỏi thêm điều chi nữa.
Sự năng linh chỉ có tính cách quí báu khi nào hành
giả đứng đắn, tinh tấn, bền chí nhứt là vị tha.
đầu trang cuối trang chú thích mục lục chương 1 2 3 4 5 6 7 8
CHƯƠNG III
Sự giao cảm năng linh [3]
SỰ TRUYỀN CẢM CỦA ĐỜI SỐNG
Các tư tưởng đến với chúng ta dù từ trí năo của chính ta hay từ trí năo của người khác đều do cơi vô h́nh chuyển đến, v́ tư tưởng và t́nh cảm phát sinh tại cơi nầy. Những tư tưởng và t́nh cảm nảy ra trong tâm trí ta chẳng qua là những sự phỏng tạo vụng về trong khối óc vật chất, những rung động trí thức và t́nh cảm tương tự các làn sóng phát thanh của một trí tuệ vô cùng linh động.
Mỗi khối óc là một máy thu thanh. Chúng ta đều biết rơ tư tưởng và t́nh cảm có thể truyền từ trí óc người nầy đến trí óc người khác trong chớp nhoáng mà không cần lời nói, nhưng chúng ta chưa ư thức được rằng các tư tưởng mà chúng ta cho là riêng của chúng ta chỉ là những tư tưởng của kẻ khác được phỏng tạo lại trong tâm trí ta.
Các ấn tượng cách cảm ấy được truyền liên tiếp từ người nầy đến kẻ nọ, từ đám đông nầy đến người kia nên tạo giữa dân cư một thành phố hay một quốc gia, một lối suy luận riêng, một cách cảm xúc riêng, một thái độ riêng.
Cái thái độ nầy gây một áp lực rất mạnh như áp lực của không khí. Chúng ta không thấy áp lực đó nhưng không ai thoát khỏi ảnh hưởng của nó.
Sự vui vẻ quá độ ở hí viện; sự bồng bột khiến ta la lối trong một trận túc cầu; sự ham mê âm nhạc hay hội họa đột nhiên nổi lên ở ḷng ta lúc ta tṛ chuyện với nghệ sĩ; sự thích thú một quyển sách được nhiều người khen ngợi; sự sầu năo trong một đám tang; sự chán nản ở một buổi tiệc khi có mặt một người khách buồn rầu; sự nóng tánh ở một buổi họp khi có một người giận dỗi, các t́nh cảm nầy chẳng phải là của ta mà là của kẻ khác được chuyển sang tâm trí ta.
THÁI ĐỘ TÍCH CỰC
Thái độ của chúng ta phải như thế nào nếu chúng ta biết sự buồn rầu hay phấn khởi của chúng ta đều tùy hoàn cảnh hoặc tùy những người ở gần hay ở xa chúng ta mà liên hệ mật thiết với ta ? Chúng ta phải tích cực : v́ các tư tưởng và t́nh cảm xấu xa của kẻ khác chực xâm chiếm tâm trí ta, ta phải chống cự lại. Việc đó không khó. Bạn hăy nói : “Các tư tưởng ấy không phải của tôi. Tôi không có lư do ǵ để buồn rầu hay chán nản. Tôi không để các tư tưởng ấy xâm nhập trí tôi. Chúng phải đi nơi khác. Tôi muốn vui vẻ, an lạc và thương yêu. Tôi là ánh sáng hóa thân, tôi là một Điểm Linh Quang của Thượng Đế.” Một thái độ như thế rất kiến hiệu trên con đường tiến hóa.
SỰ TRUYỀN CẢM CỦA NGƯỜI CHẾT
Chẳng những người sống mà cả những người chúng ta gọi là chết cũng chuyển tư tưởng và t́nh cảm đến tâm trí chúng ta, v́ sự chết của xác thân không ảnh hưởng đến trí tuệ của con người.
Một trong những điều mà chúng ta phải ư thức, nếu chúng ta muốn hiểu cách thức truyền cảm, là người chết không cách biệt với các người thân mến một thời gian sau khi từ trần. Tuy chúng ta không thấy người v́ mắt chúng ta không nhận được các rung động của cơi vô h́nh, nhưng người thấy ta trong khung cảnh hằng ngày, trong thời gian vài ba năm chưa tiêu diêu lên cơi trên, và người vẫn thiết tha với hạnh phúc của chúng ta như lúc trước.
Ban đêm, trong lúc thể xác ta nghỉ ngơi, vía chúng ta gặp các người thân mến đă quá văng ở cơi vô h́nh và chuyện tṛ như lúc sống. Ban ngày tuy người sống không thấy người chết chớ có thể chuyển cho họ những tư tưởng thương yêu như những sứ giả hạnh phúc, và một tư tưởng mạnh mẽ của một vong linh cũng có thể xâm nhập tâm trí ta như tư tưởng của một người lân cận.
Nhiều tư tưởng đến cho ta như vậy dù rằng ta không ngờ có sự truyền cảm từ cơi giới bên kia.
CẢM HỨNG
Đôi khi, trước một số thính giả đông đảo, một diễn giả được một nhân vật đang hoạt động giúp đời ở cơi vô h́nh lưu ư và chuyển cho ông những tư tưởng mạnh mẽ.
Trong trường hợp nầy, diễn giả đột nhiên được nhiều cảm hứng. Những tư tưởng rơ ràng, những ư niệm sáng sủa hiện đến dồn dập, lời nói của ông trở nên chọn lọc, thanh tao, êm ái, ông trở nên hùng biện, trang nghiêm và lôi cuốn cử tọa mê say. Đó là một cách chuyển di tư tưởng quí báu nhứt.
VIẾT VÀ VẼ TỰ ĐỘNG
Ảnh hưởng của các nhân vật ở cơi vô h́nh có thể biểu hiện một cách khác hơn là sự chuyển di tư tưởng. Trong nhiều trường hợp, nhân vật ấy có thể chiếm lấy cánh tay hay bàn tay người sống xuyên qua các trung tâm thần kinh của y để vẽ hay viết. Đó là hiện tượng viết hay vẽ tự động [4] thường thấy ở những buổi họp thần linh.
Trong các trường hợp nầy, cánh tay không c̣n tùy người sống kiểm soát mà do nhân vật nói trên sử dụng.
LỜI NÓI TRONG TRẠNG THÁI XUẤT THẦN
Nhân vật ấy cũng có thể chiếm lấy bộ phận cuống họng của người sống để nói chuyện với các người hiện diện. Nếu người “đồng” không xuất ra trọn vẹn, th́ y vẫn tỉnh và biết được mọi sự việc, nhưng không cưỡng lại được những lời nói bộc phát từ đôi môi ḿnh. Trái lại, nếu đồng tử xuất ra hoàn toàn, để thể xác bị chiếm trọn vẹn th́ y ít khi ư thức những việc xảy ra. Sau buổi nhập đồng, y không c̣n nhớ chi cả từ lời nói đến việc làm. Trong các trường hợp nầy, nét mặt y có thể thay đổi.
Chúng ta biết thân thể phản ứng nhanh chóng tùy t́nh cảm chúng ta. Nó thay đổi sắc diện mỗi lần chúng giận, buồn hay vui. V́ vậy khi một nhân vật đến nhập vào thể xác, lời nói, cách nói của người đồng tử thay đổi để được giống nhân vật nầy.
SỰ HIỆN H̀NH
Một người ở cơi vô h́nh có thể tiếp xúc với người trần bằng một cách khác hơn là qua sự trung gian của đồng cốt. Người có thể lấy chất dĩ thái trong các thể người sống để tạo ra một cánh tay dùng xê dịch đồ đạc hay để bao quanh thể vía của ḿnh và hiện ra. Người ta có thể nói năng với h́nh dạng mới tạo nầy. Các hiện tượng nầy được gọi là sự hiện h́nh.
V́ những đồ vật hữu h́nh chỉ có thể bị xê dịch bởi những động lực tác động xuyên qua một cơ thể hữu h́nh nên một vong linh chỉ có thể tạo ra một hiện tượng vật chất khi nào vị ấy nhập vào xác người sống hay tự ḿnh hiện ra bằng chất dĩ thái.
Không phải các sự hiện h́nh đều có thể thấy được. H́nh có thể tạo bằng chất đặc nhưng không thể trông thấy, có cái thấy được tuy giống như sương mù, có cái vừa đặc vừa thấy được. Muốn xê dịch đồ đạc, h́nh hiện ra phải bằng chất đặc.
Sau khi chết, h́nh dáng con người giống như lúc sống, có khác chăng là thể của người bây giờ không phải làm bằng vật chất hồng trần mà bằng một chất thanh hơn. V́ vậy, khi y bao quanh thể của y bằng một lớp dĩ thái vừa đủ để phản chiếu ánh sáng, th́ y hiện ra giống hệt lúc c̣n sinh tiền.
Trong một buổi nhập đồng, một vong linh có thể lấy tên một vị không có mặt tại đó. Nếu y tưởng tượng giống vị ấy th́ thể vía của y cũng giống như vậy, theo h́nh tư tưởng của y. V́ vậy việc mạo danh thường xảy ra trong các buổi đồng cốt. Đấng Ky Tô, Socrate, Platon, Shakespeare và các nhân vật cao cả khác – mà nhiều người tưởng hiện diện ở các buổi nhập đồng – có nhiều công việc quan trọng hơn là đến thốt những lời vô vị vụng về, không được những người sáng suốt lưu tâm.
VIẾT TRÊN BẢNG ĐÁ
Sự viết trên bảng đá cũng là một sự hiện h́nh. Sự kiện xảy ra như sau : Một cây viết được để giữa hai tấm bảng và tất cả được gói lại và niêm khằng cẩn thận. Khi vong linh về và muốn viết th́ dùng chất dĩ thái của người đồng để có thể sử dụng cây viết và viết. V́ chất dĩ thái có thể đi xuyên qua các chất đặc một cách dễ dàng nên cái bàn tay bằng chất dĩ thái thọc vào gói, băng ngang qua bảng đá và viết cũng như ta đưa bàn tay ngang qua một đám khói.
KHI NHÀ HUYỀN MÔN HIỆN H̀NH
Đôi khi, một nhà huyền môn hoạt động ở cơi vô h́nh cần hiện h́nh để giúp đỡ một người lâm nạn ở cơi trần. Khi hiện h́nh như vậy, người không lấy chất dĩ thái của đồng cốt mà dùng ư chí mạnh mẽ rút dĩ thái ở không trung bao thể vía để tạo ra một h́nh thể có thể nói năng và hành động. Sau đó, khi ư chí của người không tập trung nữa th́ chất dĩ thái trở về trạng thái cũ và sự hiện h́nh chấm dứt.
đầu trang cuối trang chú thích mục lục chương 1 2 3 4 5 6 7 8
CHƯƠNG IV
Đồng cốt và sự truyền cảm thụ động
MỘT ĐẶC ĐIỂM VẬT CHẤT
Người nào muốn ngồi đồng phải có khả năng xuất ra khỏi xác; thể xác y c̣n phải có một đặc điểm khác là sự kết hợp lỏng lẻo giữa các phần tử dĩ thái và các phần khác của nó.
Đặc điểm nói trên thường có từ lúc mới sanh, nhưng nó cũng có thể được khai mở thêm ở những nơi được gọi là “Câu lạc bộ phát triển”.
Nó không chứng tỏ rằng người có nó tiến cao hơn mọi người khác. Thường th́ trường hợp trái lại xảy ra : khả năng lên đồng là dấu hiệu một linh hồn kém tiến hóa mặc dù có vài ngoại lệ.
Lư do là khả năng nầy không vượt qua phạm vi thể xác : khi thể xác có một vài đặc điểm cần thiết th́ người ta có thể ngồi đồng. Nó không đ̣i hỏi một tánh t́nh thanh cao hay một cố gắng nào về sự trau luyện tinh thần. Bản chất thanh cao của con người không được lưu ư.