|
|
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS
|
|
Nghiệp Quả Và Khổ Đau
Karma
and Suffering của
Shaun Johnson Bản dịch: thongthienhoc.com |
|
Nghiệp Quả Và Khổ Đau
Nếu Nghiệp (Karma) “mang lại cho mỗi người
những hệ quả thực sự từ chính hành động của họ”, vậy chúng ta có
đúng không khi xem nỗi đau khổ và tuyệt vọng của người khác là do
chính họ tạo ra rồi mặc kệ họ cho số phận? Thật vậy, liệu việc giúp
đỡ người khác có phải là can thiệp vào nghiệp của họ và v́ thế nên
tránh né hay không nên khuyến khích?
Đây là một trong những sự hiểu lầm lớn về
luật Nghiệp, “Luật Tối Hậu của Vũ Trụ”, rằng bằng cách nào đó chúng
ta làm hại những người đang cần giúp đỡ khi giúp họ, rằng việc làm
ấy sẽ ngăn cản họ trải qua nghiệp xấu đă tích lũy và tiếp tục cuộc
đời ḿnh. Khi đó chúng ta tự đặt ḿnh vào vai tṛ thẩm phán và bồi
thẩm đoàn đối với những người kém may mắn hơn, đơn giản hóa vấn đề
bằng cách cho rằng nỗi khổ của họ là đáng phải chịu, đồng thời cho
rằng việc để mặc người khác đau khổ sẽ không mang lại hậu quả ǵ cho
chính ḿnh.
Ở đây điều quan trọng là phải nhớ lời của
Chúa Giê-su: “Đừng xét đoán, để khỏi bị xét đoán.” Nếu chúng ta phán
xét những điều ḿnh không hề hiểu biết dựa trên các giả định hẹp ḥi
th́ cũng đừng ngạc nhiên hay kêu ca khi đến lượt ḿnh bị phán xét
theo cách tương tự.
Để hiểu rơ hơn điều này, cần nhận thức được
tính phức tạp của Nghiệp. Nghiệp là “nguồn gốc, xuất xứ và cội nguồn
của mọi luật khác tồn tại trong Tự nhiên.” Đó là luật nhân quả, luật
của hành động và phản ứng, luật chu kỳ, luật tiến hóa, luật trí tuệ
nội tại (trí tuệ minh triết vốn sẳn có), luật báo ứng, luật của sự
hợp nhất bản chất, luật của Cân Bằng và Hài Ḥa. Nếu chúng ta nghĩ
Nghiệp chỉ đơn thuần là trừng phạt và phần thưởng, ai làm ǵ th́
nhận nấy, th́ không những chúng ta đang nh́n Nghiệp một cách quá đơn
giản, mà c̣n bỏ lỡ trọng tâm về trách nhiệm của chính ḿnh đối với
người khác, đồng thời quên mất thực tế là Nghiệp bao hàm luật nhân
quả đạo đức. Nếu chúng ta dùng Nghiệp như một cái cớ để né tránh
trách nhiệm th́ không chỉ tự tích lũy nghiệp xấu cho bản thân và
hành động trái với luật nhân quả đạo đức mà chúng ta cũng khó có
quyền gọi ḿnh là người Thông Thiên Học, bởi v́: “Hội này được thành
lập dựa trên một nguyên lư duy nhất, đó là T́nh Huynh Đệ thiết yếu
của Nhân Loại.” Sự thật là v́ tất cả chúng ta đều liên kết với nhau,
khi người khác đau khổ th́ chúng ta cũng đau khổ. Khi chúng ta quay
lưng với anh chị em ḿnh trong lúc họ cần giúp đỡ, chúng ta sẽ gánh
chịu hậu quả. Chúng ta khiến thế giới trở nên tối tăm hơn, phán xét
hơn, kém bao dung hơn, một nơi nghiệt ngă hơn để sống. Đồng thời
chính chúng ta cũng trở thành những con người nhỏ nhen hơn, cay
nghiệt hơn, (trong mắt những người xung quanh), từ những người quen
biết cho đến những người cùng chung sống.
Bà Blavatsky đă viết: “Thiện và Hài Ḥa, Ác
và Bất Hài Ḥa là những điều đồng nghĩa… mọi đau đớn và khổ sở đều
là kết quả của sự thiếu Hài Ḥa.” Bà cũng nói: “Ḷng từ bi là Luật
của các Luật — có tính hài ḥa vĩnh cửu.” Nếu làm điều thiện, nếu
sống với ḷng từ bi, tạo ra Hài Ḥa, th́ chắc chắn khi làm như vậy
chúng ta đang hành động phù hợp với Luật Nghiệp, luật của Cân Bằng
và Hài Ḥa. Và đó nên là mục tiêu của chúng ta. Những lư do sâu xa
hay ngọn ngành về nghiệp của người khác, điều ǵ có thể hoặc không
thể là nguyên nhân gây ra khổ đau của họ trong đời này hay những
kiếp trước không phải là mối bận tâm của chúng ta. Đó là việc của
họ. Việc của chúng ta là tạo ra nghiệp tốt vượt lên trên bản thân cá
nhân ḿnh, v́ khi chúng ta đối xử tốt với người khác, khi giúp đỡ
những người đang cần, chúng ta đang đóng góp tích cực vào nghiệp
chung của toàn nhân loại.
Tất nhiên việc giúp đỡ người khác cũng ảnh
hưởng tích cực đến nghiệp cá nhân của chúng ta, nhưng đó không phải
là điều chúng ta nên bận tâm hay đưa nó vào trong động cơ của ḿnh.
Như W.Q. Judge đă viết: “Các Chơn sư từng viết rằng chúng ta không
nên nghĩ đến Nghiệp tốt hay xấu của ḿnh, mà hăy làm tṛn bổn phận ở
mọi nơi, mọi lúc, không bận tâm đến kết quả sẽ đến với bản thân.”
Chúng ta nên làm điều thiện v́ chính điều thiện, chứ không v́ lư do
ích kỷ hay tham lam lợi. Luật Nghiệp là bất biến, nhưng điều
đó không có nghĩa là nó không thể được vận dụng để tạo ra những thay
đổi tích cực trong đời sống của người khác. Annie Besant đă viết
rằng: “Nghiệp không ‘thiêng liêng’ hơn bất kỳ luật tự nhiên nào
khác.” Nghiệp cũng như mọi luật tự nhiên, có thể được hóa giải bằng
đối trọng tương ứng hoặc tác động bằng cách sử dụng những lực khác
cùng với nó. Nghiệp không mang tính định mệnh — nó “không tiền định
bất cứ điều ǵ hay bất kỳ ai.” Nếu chúng ta muốn chế tạo một chiếc
máy bay, chúng ta sẽ không thể thành công nếu bỏ qua luật hấp dẫn.
Điều đó không có nghĩa là trọng lực là điều bắt buộc phải cam chịu
và không bao giờ được can thiệp mà là chúng ta có thể làm việc cùng
với nó để hóa giải bằng đối trọng tương ứng hoặc giảm bớt tác động
của nó. Nghiệp cũng vậy, bởi v́ “nó không phải là một sức mạnh
nghiền nát mà là một sự mô tả về những điều kiện từ đó những kết quả
tất yếu phát sinh.”
Việc làm vơi bớt nỗi khổ của người khác không hề đi ngược lại Luật
Nghiệp (Karma), bởi v́ quan hệ nhân–quả vẫn luôn vận hành.
Tuy nhiên kết quả sẽ được điều chỉnh, v́ chúng ta đang thêm vào hoặc
bớt đi những nguyên nhân và điều đó chắc chắn sẽ làm thay đổi hệ
quả. Đây không phải là điều xấu. Thật vậy, như Annie Besant đă chỉ
ra, đó là điều chúng ta nên làm khi kết cục ban đầu là hoặc có khả
năng sẽ là, điều có thể thay đổi. (hóa giải bằng đối trọng tương
ứng)
Có rất nhiều người v́ thiếu sự giúp đỡ trong
những lúc đau khổ và túng quẫn đă trở nên cay cú, chán ghét loài
người và thiếu ḷng khoan dung. Ngược lại cũng có những người có
trải nghiệm trái lại: họ được đối xử bằng ḷng tử tế và sự cảm
thông, và điều này gần như luôn khiến họ trở nên quan tâm hơn, tích
cực hơn và có nhiều khả năng giúp đỡ người khác hơn. Khi chúng ta
Quay lưng lại với những người mà ta có thể giúp đỡ sẽ nuôi dưỡng sự
tiêu cực và càng làm như vậy, ta càng có xu hướng tiếp tục làm thế.
Điều ngược lại cũng đúng như vậy. Nếu chúng ta làm việc thiện lành
chúng ta tạo ra hạnh phúc, và một thế giới tích cực tốt đẹp hơn, ta
sẽ “gặt hái trong niềm vui và hoan hỷ những trái quả của mọi hạnh
phúc và sự hài ḥa [mà ta đă] góp phần tạo nên.” Nhưng dĩ nhiên, như
đă đề cập trước đó, điều này không bao giờ nên là động cơ của chúng
ta. Chúng ta cần giải thoát bản thân khỏi ham muốn được đền đáp,
khỏi khao khát được công nhận, bởi những khát vọng ấy không dành cho
chúng ta và cần phải được gạt bỏ. Chúng chỉ càng trói buộc chúng ta
vào thế giới này và vào kiếp sống hiện tại, làm chệch hướng con
đường trên hành tŕnh tiến tới sự hoàn thiện.
HOME T̀M HIỂU NHẬP MÔN sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 NỮ THẦN ISIS