|
|
HOME sách TIỂU SỬ BẢN TIN H̀NH ẢNH thIỀN BÀI VỞ THƠ gifts TẾT 2006 BOOKS MAGAZINES
|
|
QUYỂN
1 |
|
Thật con người là Chơn Thần, một Điểm linh quang của
Thượng Đế.
Con người vốn trường sanh bất tử.
Kiếp chết không phải là kiếp mất. Nó là sự thay h́nh đổi dạng.
Sự chết chẳng qua là một cái cửa mà mọi người phải bước qua để tiến lên một
bậc.
Xác thân vốn là con thú của con người cỡi. Nó đưa con người đi qua một
khoảng đường đời.
TỰ DO TÍN NGƯỠNG
TỰ DO TƯ TƯỞNG
VÀI LỜI
NÓI ĐẦU
Có khi nào trong lúc thong thả, quí bạn tự hỏi: Tôi là ai đây? Tôi sanh ra
cơi trần làm ǵ? Một ngày kia tôi thác rồi, tôi c̣n hay mất, nếu c̣n tôi về
đâu? Tôi sẽ đầu thai lại thế gian nầy không?
Đây là những câu hỏi nếu được giải đáp đúng với sự thật, những sự đau khổ
trên thế gian nầy sẽ lần lần bị tiêu diệt hết, v́ khi con người thật hiểu
biết cơ tiến hóa, sẽ cố gắng sống theo luật Trời đă định.
QUÍ
BẠN LÀ AI ?
Quí bạn sẽ nói: Tôi là xác thân nầy. Tôi ăn uống, ngủ nghê, làm việc, mệt
nhọc, đau ốm, v.v...
Tất cả chúng ta đều nghĩ như vậy. Nhưng điều nầy có đúng với sự thật không?
Chắc chắn là không đúng với sự thật. Quí bạn không ăn uống, ngủ nghê, mà
chính là xác thân của quí bạn ăn uống, ngủ nghê. Tại sao lạ vậy? V́ quí bạn
không phải là xác thân nầy. Quí bạn là linh hồn ở trong xác thân. Linh hồn
đâu có ăn uống, ngủ nghê, không đau mà cũng không chết, thật sự xác thân của
quí bạn đau, chết. Linh hồn cứ sống măi, dù cho xác thân tan ră.
Chắc chắn quí bạn sẽ ngạc nhiên, khi nghe tôi nói như thế, v́ mấy lời nầy trái ngược với sự tin tưởng của người đời bấy lâu nay. Đúng vậy.
Tôi xin nói liền. Có ma hay không?
Nếu có ma th́ người chết không mất, tức là linh hồn c̣n sống măi, xác thân
nầy cũng không phải là thật con người.
Các bạn sẽ
hỏi: Ma là ǵ?
Người ta nói:
Ma là hồn người chết.
Theo câu trả
lời như thế, người chết có hồn và hồn vẫn sống. Nhưng thật sự không phải con
người có một cái hồn, mà cái hồn mới thật là con người, c̣n xác thân là khí
cụ của con người để dùng tại cơi trần trong một thời gian.
Các bạn sẽ nói: Khoa học không công nhận linh hồn và cho rằng sau khi thác
rồi con người tiêu tan ra tro bụi.
Ấy tại khoa
học c̣n đang t́m kiếm trong vật chất, chớ chưa bước qua địa hạt tinh thần
[1].
Khoa học
công nhận cái ǵ mà giác quan nhận thức được và bác bỏ cái ǵ không thí
nghiệm được. Điều nầy rất tốt, nhờ vậy mới bớt được sự mê tín và tin dị
đoan. Nhưng mà có những điều khoa học không thể suy xét, học hỏi được, v́
chúng tùy thuộc những cơi vô h́nh, những luật vật lư hồng trần không áp dụng
cho chúng nó được, nên không thể giải thích. Trong mấy vấn đề nầy nên kể:
1) – Những
cơi vô h́nh.
2)
– Những Đấng cao cả thiêng liêng, những Thần Thánh.
3) – Luật
luân hồi, nhân quả.
4) – Sự
tiến hóa tinh thần.
Linh hồn mặc
dù có h́nh dạng và thật, song mắt phàm không thấy, nên khoa học không công
nhận, điều nầy không có chi lạ. Tuy nhiên nhiều nhà bác học, khoa học như
William Crookes, Sir Oliver Lodge, Camille Flammarion, Charle Richet… tin
rằng linh hồn vẫn trường tồn, bất diệt.
Để chứng
minh điều nầy, xin quí bạn đọc trước nhất bài luận vắn tắt về «Sự hiểu
biết đời sống bên kia cửa tử rất hữu ích », kế đó là «Chuyện Hồn Ma cô Katie
King và nhà bác học Anh William Crookes», «Lá thơ của người chết» với những
lời giải.
SỰ HIỂU BIẾT ĐỜI SỐNG
BÊN KIA CỬA TỬ RẤT HỮU ÍCH
Chúng ta đều
biết lúc mới sanh ra, con người ở trong cái nôi, rồi lớn lên đi lần tới cái
mồ để ngă gục xuống đó. Ấy là công lệ thiên nhiên, không một ai tránh khỏi
được. Dù ta giữ xác thân sống tới một ngàn năm đi nữa, chung cuộc, cũng phải
bỏ nó. Người thế gọi là ta chết. Ta chết, rồi đi đâu?
Thử hỏi:
Biết được t́nh trạng con người sau khi thác, có giúp ích ǵ cho đời sống nầy
chăng? Sự thật là hết sức hữu ích. Nếu hiểu được kiếp sống nầy liên quan mật
thiết với kiếp chết và kiếp luân hồi mai sau th́ ngay bây giờ con người nên
sửa cách ăn thói ở hằng ngày để sau khi bỏ xác rồi được tiêu diêu tự tại và
kiếp tái sanh tránh được những tai họa hiểm nghèo và an vui với những chuỗi
ngày đầy hạnh phúc.
Nhưng làm
sao biết được bên kia cửa tử? Các nhà tôn giáo đời nay có dạy sau khi từ
trần, con người ra thế nào chăng? Sự thật là hiện nay không có nhà tôn giáo
nào đá động đến vấn đề nầy cả, mà có giải thích th́ cũng dựa theo những sách
nói về Diêm La, Thập Điện, Quỉ Sứ, Dạ Xoa, chớ không có chi lạ.
Nhưng việc
hồn ma hiện h́nh về, hoặc trong lúc cầu đồng, hoặc ở một nơi nào, giữa đường
hay trong nhà, đă đánh đổ thuyết địa ngục.
Nếu quả thật
có địa ngục, trừ ra một số ít đệ tử Chơn Sư, ai ai cũng phải sa vào đó, v́
trọn đời không có một người nào, không phạm tội lỗi từ trong tư tưởng, ư
muốn cho tới lời nói và việc làm. Mắc tội th́ bị hành phạt, làm sao trở về
trần thế hiện
h́nh cho ḿnh thấy? Thuở xưa người
ta bày ra thuyết âm ty địa ngục để răn dạy thiên hạ đừng làm việc hung ác.
Thử hỏi từ ngày thuyết địa ngục ra đời cho tới bây giờ, có được bao nhiêu
người cải dữ về lành hay là cơi đời cũng c̣n tối tăm và con người c̣n đau
khổ măi? Một thuyết vô ích như thế có ích lợi ǵ? Tại sao không thủ tiêu nó
để trừ nạn mê tín dị đoan? Cửa tử vẫn chưa vén màn bí mật cho người thường
thấy.
Từ xưa, bên
kia cửa tử đă mang danh là «Một xứ chưa có người thám hiểm, những khách du
lịch nào vô đó, không một ai trở về ».
Quả thật như
vậy, không có một người chết
nào trở lại thế gian với xương thịt nguyên vẹn như hồi c̣n sanh tiền.
Việc hồn ma
hiện h́nh về là một việc hiếm có trên đời. Nó thuộc về khoa vật lư học siêu
h́nh. Không biết phương pháp th́ không thể nào hiện h́nh được. Muốn làm một
xác giả phải biết cách chọn lựa và hợp bốn chất dĩ thái ở cơi trần, biến nó
ra h́nh dạng con người có đủ mặt mũi tay chân và y phục, tùy theo ư muốn của
ḿnh, như lúc c̣n sanh tiền. Phải định trí luôn luôn vào xác giả nầy, trong
lúc đi đứng nói năng, nếu xao lảng trong một phút, tức th́ xác giả tan ra dĩ
thái như trước. Không phải hồn ma nào cũng biết hiện h́nh. Phải học với một
vị Thiên Thần, hoặc đệ tử Chơn Sư, hay vị lăo thông khoa pháp môn ở trung
giới. Có một điều ta nên chú ư là những hồn ma học được phép hiện h́nh lui
tới ở cơi trần nội trong ṿng hai, ba năm là nhiều lắm, rồi từ giă đi luôn,
không hề trở lại. Hỏi họ có âm phủ hay không? Họ luôn luôn trả lời: «Không
bao giờ có địa ngục.»
Bên Âu Mỹ,
phái thần linh học lập những câu lạc bộ để cầu hồn ma về và xin họ miêu tả
những khu vực của cơi tử. Hồn ma thường nói một cách tổng quát tùy theo sự
hiểu biết và tin tưởng của họ lúc c̣n sanh tiền. Một nỗi nữa, cũng một vấn
đề mà hồn ma ở địa phương nầy giải thích cách nầy, c̣n ở địa phương kia giải
thích cách khác. Có khi lập
luận của họ phản đối với nhau. Người ta phân vân, không biết phải tin ai bây
giờ, cũng không ai có thể biết được hồn ma thuộc về hạng nào, cao hay thấp.
C̣n một lẽ
nữa nên chú ư là đồng cốt thường hay lên giả, người ta mới t́m những phương
pháp kiểm soát chặt chẽ, nên bây giờ họ khó qua mặt được.
Dù sao, có
một điều cần thiết mà mỗi người phải nhớ là: «Đời con người không phải khởi
đầu vào lúc sanh ra và chấm dứt vào lúc tử. Nó vốn vô cùng vô tận. Nó giống
như một xâu chuỗi dài. Mỗi hột chuỗi là một kiếp. Kiếp nầy, là kết quả kiếp
trước, kiếp sau là kết quả kiếp nầy. Kiếp chết không phải là kiếp mất. Con
người chỉ mất xác thịt mà thôi. Con người sẽ tiếp tục sống, trước nhất trong
một thể khác, và ở trong một cơi khác, cách sanh hoạt không giống ở cơi trần
chút nào.
Nhiều vị cao
đồ của Chơn Sư đă quan sát «Bên kia cửa Tử», trong lúc các ngài c̣n sống
như ḿnh. Lần lượt tôi sẽ thuật lại những lời của các ngài nói cho quí bạn
nghe.
Bây giờ xin
hiến
cho quí bạn chuyện ông William Crookes,
[2] một nhà bác học trứ
danh nước Anh, thí nghiệm về sự hiện h́nh của một hồn ma, lấy tên là Katie
King. Quí bạn sẽ thấy chuyện
hồn ma hiện h́nh là việc có thật một trăm phần trăm hay nói một cách khác «Linh
hồn vốn trường sanh bất tử.»
BẠCH LIÊN
(PHẠM NGỌC
ĐA)
1. BÊN KIA
CỬA TỬ
Sống ở, thác
về, cơi tạm đây,
Vô thường
vật chất chớ mê say.
Giữ ḷng
thanh tịnh, thiên đàng đó,
Thân thế phù
du khỏi đọa đày.
2. LUÂN HỒI
Một kiếp
luân hồi, một kiếp cao,
Trường trai,
giữ giới, nhọc công lao,
Học cho
thông suốt cơ huyền diệu,
Thong thả
non Tiên dưới cội Đào.
3. NHÂN QUẢ
Nhân nào
sanh quả nấy,
Khá lựa
giống gieo trồng.
Cơ tạo xoay
vần măi,
Đúng kỳ cây
trổ
bông.
4. SỰ PHÁN
XÉT CUỐI CÙNG
«Cuối cùng
kỳ phán xét».
Ngày tháng
chớ buông trôi,
Tu tỉnh mau
mau bước,
Thành Tiên
có mấy hồi.
BẠCH LIÊN
1.– VÀI LỜI VỀ TIỂU SỬ
ÔNG WILLIAM CROOKES
Ông William Crookes sanh năm 1832 và mất năm 1919, một nhà vật lư học trứ danh của nước Anh, nổi tiếng khắp hoàn cầu. Ông có chân trong hàn lâm viện hoàng gia. Ông t́m ra được một loại kim mới gọi là Thallium. Ông chế ra được một thứ ống gọi là ống Crookes, trong đó một luồng điện chạy qua một thứ khí th́ sinh ra những ánh sáng đặc biệt, v.v. . .
2.– THÂN
THỂ CÔ ĐỒNG MISS
Cô đồng cho hồn ma Katie King mượn xác tên Miss
Một bữa kia, tôi xin phép mẹ tôi đến dự buổi cầu đồng. Ghế tôi đang ngồi bỗng
nhấc lên tới trần nhà và đi dạo trong pḥng trên đầu những người có mặt tại
đây. Sau rốt, chiếc ghế lại từ từ hạ xuống trên một cái bàn. Từ đó, tôi
khiếp đảm không dám đi dự cuộc chiêu hồn nào khác ».
Nhưng nhà cô đồng Cook bị thiệt hại rất nhiều; khi không hai cái ghế và một
cái bàn găy ngang, nhiều vật liệng ngay vô đầu cô Cook, mấy cái ghế bay bổng
lên trời, rồi đi chung quanh pḥng. Cả nhà đang dùng bữa, th́nh ĺnh cái bàn
bị dở lên dữ dội.
Thét quá, cha mẹ cô buộc ḷng phải cho cô dở xác. Các hiện tượng đều chấm
dứt. Người ta chiêu hồn tại nhà cô Cook. Một hồn ma nhập vô xưng là Katie
King và hứa d́u dắt cô. Từ đó cô đồng và hồn ma càng ngày càng thân mật.
3.– CÔ KATIE
KING HIỆN H̀NH
Cô Katie King hiện h́nh lần đầu tiên ngày 22-4-1872, nhưng có một phần trên
thân ḿnh cô thôi. Mặt và hai tay lộ ra, không có đầu, tóc. Thấy cái miệng
cười và mắt ngó không khác nào một mặt nạ linh động. Muốn thấy phải đốt diêm
quẹt lên. Theo lời của cô Katie King bảo, người ta mới làm một cái đèn bằng
chai đựng dầu có chất lân tinh. Nhờ chất lân tinh chói sáng, người ta mới
thấy rơ h́nh cô Katie King.
Sau 5 tháng chiêu hồn, mỗi tuần hai lần, cô Katie King mới hiện ra được
nguyên h́nh mau lẹ hơn trước. Cô thay đổi tóc tai, quần áo, màu da tùy theo
ư muốn của chư nhu.
4.– LÚC BAN
ĐẦU CÔ KATIE KING KHÔNG CHỊU NỔI
ÁNH SÁNG
Lúc ban đầu, người ta ngạc nhiên sao cô Katie King không hiện ra giữa chỗ
đèn đuốc sáng ngời? Người ta mới hỏi cô, nếu thắp đèn sáng th́ xảy ra điều
chi? Dường như câu hỏi đó làm cho cô phiền lắm. Cô đáp: «Tôi thường nói với
quí bạn, tôi không chịu nổi ánh sáng ḷa. Tôi không hiểu tại sao. Nếu quí
bạn không tin tôi, quí bạn hăy đốt đèn lên, sẽ thấy kết quả. Tôi cho quí bạn
hay trước, nếu quí bạn thí nghiệm th́ buổi hội họp hôm nay sẽ chấm dứt tức
khắc. Tôi không thể hiện ra. Quí bạn hăy chọn
».
Chư nhu, những người
dự kiến mới
thảo luận với nhau, chung cuộc họ nhất định thí nghiệm.
Katie đứng dựa vách tường, giăng hai tay ra như thập tự giá. Người ta đốt ba
cây đèn khí đá. Cái kết quả rất lạ lùng. Katie chịu đựng được một chút, kế
đó họ thấy cô tiêu tan lần lần như con búp bế bằng sáp để trước ngọn lửa.
Trước
hết những nét mặt phai dần, hai mắt thụt vô trong, lỗ mũi biến mất, trán rút
vô đầu, tay chân ră rời, ḿnh ngă xuống như căn nhà sụp đổ, chỉ c̣n đầu nằm
trên tấm thảm với một miếng nỉ trắng. Chẳng bao lâu cũng biến mất. Cuộc
chiêu hồn chấm dứt ngay lúc đó.
5.– CÂU
CHUYỆN ÔNG VOLKMANN HAY LÀ CÔ ĐỒNG
SUƯT CHẾT
Một đêm kia xảy ra một
việc bất ngờ làm cho cô đồng suưt chết.
SAU ĐÂY LÀ LỜI TƯỜNG THUẬT CỦA HENRY DUNPHY CÓ MẶT TRONG LÚC ĐÓ.
Cô Katie King đi tới phía dưới cái pḥng. Bỗng chốc có một người lạ mặt tên Volkmann nhảy ra chụp cô Katie King, ôm ngang lưng rồi la lên: «Quả thật là cô đồng Florence Cook đây nè ». Hai ba người chạy lại gỡ tay y ra, rồi cả bọn ấu đả với nhau.
Tôi thấy trước hết tay chân của cô Katie King biến mất. Cô vùng vẫy để thoát
ra như con hải báo (phoque) lội dưới nước. Ông Volkmann ôm chặt cứng cô
Katie King tưởng đâu không khi nào cô chạy vuột được, nào dè cái h́nh tiêu
tan dần dần, không để lại dấu vết nào, một mảnh giẻ rách cũng không c̣n.
Lúc nầy cô đồng Cook giăy giụa, v́ nghẹt thở. Người ta áp lại lo cấp cứu,
một lúc lâu cô mới tỉnh lại.
6.– CÔ ĐỒNG
COOK CẦU CỨU VỚI ÔNG WILLIAM CROOKES
Sau khi xảy ra chuyện Volkmann, những người không hiểu về huyền bí học mạt
sát cô đồng, định ninh rằng cô gạt gẫm thiên hạ.
Cô đau khổ quá mới t́m đến ông William Crookes, không cho cha mẹ và bạn bè cô
hay biết. Cô xin ông Crookes giải oan cho cô. Cô nói: «Ông thử nghĩ:
Tôi đau ḷng đến bực nào, nếu ông ngờ tôi là một kẻ bịp bợm, nên tôi đến nhà
ông, xin bà đưa quần áo nào cho tôi mặc chẳng
hạn và cất quần áo của tôi đi. Ông coi chừng tôi tới bao lâu cũng được,
ông cứ
thí nghiệm cách nào tùy ư ông. Tôi chỉ xin ông một điều, nếu ông thấy có một
sự giả dối nào th́ ông cứ vạch trần ra cho công chúng biết. Nhược bằng ông
thấy hồn ma hiện h́nh là điều có thật và tôi vẫn là khí cụ trong tay những
kẻ khuất mặt, ông cứ thẳng thắn nói lớn lên để giải oan cho tôi ».
7.– ÔNG
WILLIAM CROOKES CAN THIỆP
Ông William Crookes nhận lời. Ông là một nhà khoa học, ông rất ưa khảo cứu
những hiện tượng siêu h́nh, ông đă từng thí nghiệm nhiều lần và nhiều cách
với đồng cốt
Từ đó, những cuộc chiêu hồn đều mở tại nhà ông Crookes và nhiều nơi khác,
nhưng luôn luôn do ông Crookes kiểm soát.
NHỮNG SỰ THÍ
NGHIỆM CỦA ÔNG WILLIAM CROOKES
A.– Mặc dù đă quan sát nhiều lần, khi cô Katie King hiện ra, ông Willliam Crookes cũng chưa hoàn toàn tin hẳn. Ông nhất định hợp tác với một nhà bác học khác để cho những sự chứng minh của ông không thể nào bắt bẻ được. Ông bèn nhờ ông Warley, một nhà bác học chuyên môn về khoa điện báo, cũng là nhân viên trong hàn lâm viện hoàng gia giúp ông.
CÁCH SẮP ĐẶT CỦA ÔNG WARLEY
Ông Warley nảy ra một ư kiến cho một luồng
điện nhẹ chạy vô ḿnh cô đồng trong lúc Katie King hiện ra và kiểm soát
những kết quả bằng một điện lưu biểu (galvanomètre – máy đo cường độ) đặt
phía ngoài cái pḥng của cô đồng ngồi. Trong lúc thí nghiệm nầy có mặt ông
Luxmoore, ông và bà Crookes, bà Cook và con gái của bà, quí ông Tapp,
Harisson và Varley.
Cô đồng ngồi trên ghế dựa. Người ta cột cô như thường lệ và đặt trên tay cô
một cái máy gồm nhiều đồng tiền vàng sắp chồng lên một tờ giấy chậm có thấm
một chất hóa học. Mấy đồng tiền vàng hàn dính với những sợi dây đồng. Như
thế, những cử động ở tay cô đồng, dù nhẹ nhàng thế nào, cũng bị cây kim của
điện lưu biểu ở ngoài báo động cho biết liền.
Ông Warley nói rằng: «Trong lúc chiêu hồn, nếu một đồng tiền vàng bị đẩy
lui, dù chừng 2 phân đi nữa, cây kim của điện lưu biểu sẽ nhích thêm lên.
Như vậy, sự giả dối của cô đồng sẽ bị bại lộ
».
Nhưng kết quả như thế nào? Khi cô Katie King hiện h́nh th́ cây kim của điện
lưu biểu cứ từ từ hạ xuống, v́ chất hóa học thấm trong tờ giấy chậm bay hơi
đi. Như thế mới
đúng với nguyên tắc.
Không có sự gian lận nào cả. Cô Katie King khác hẳn với cô đồng Cook.
B.–
Kỳ sau ông Warley vắng mặt. Ông Crookes điều khiển sự thí nghiệm. Chuyến nầy
ông để những sợi
dây đồng cột cô đồng dài từ ghế cô ngồi cho tới cái màn mà thôi. Cô đồng
không thể nào ra khỏi pḥng, dù cô muốn cũng không được.
Khi cô Katie King hiện h́nh rồi, cô từ trong pḥng đi ra phía ngoài, khỏi
pḥng từ 1, 70m cho tới 2m. Không có sợi dây nào dính theo ḿnh cô, xem điện
lưu biểu th́ thấy không có chi thay đổi.
Chấp thuận lời yêu cầu của ông Crookes, cô Katie King nhúng hai bàn tay vào
một cái chậu đựng chất Iodure de Potassium, cây kim của điện lưu biểu không
hề nhúc nhích. Nếu quả cô đồng trá h́nh th́ cây kim của điện lưu biểu sẽ
nhích mạnh, v́ trong ḿnh của cô đồng có một sợi dây dẫn điện.
C.–
Cực âm và cực dương của một b́nh phát điện nối liền với hai cái chậu đựng
thủy ngân. Điện lưu biểu và cô đồng th́ được nối vào ḍng điện. Khi cô Katie
King nhúng tay vào hai chậu đó th́ điện trở không giảm và cường độ của ḍng
điện cũng không tăng.
Nhưng khi cô đồng Cook ra khỏi pḥng và nhúng tay vào thủy ngân th́ cây kim
của điện lưu biểu liền nhích qua một độ lớn. Katie King đối với ḍng điện
th́ có một điện trở 5 lần lớn hơn điện trở của cô đồng Cook.
D.– BẮT MẠCH HỒN MA
Ông William Crookes nói: «Bữa tối đó, tôi bắt mạch cô Katie King, nó nhảy
đều đều 75. Một chặp sau tôi cũng bắt mạch cô đồng Cook, nó lên tới 90, đó
là số b́nh thường.
Khi tôi kê lỗ tai trên ngực cô Katie King th́ tôi nghe trái tim cô nhảy điều
ḥa. Tôi cũng thí nghiệm với cô đồng Cook sau cuộc chiêu hồn th́ thấy trái
tim của cô đồng đập mau hơn. Bộ phổi của Katie King cũng tốt hơn bộ phổi của
cô đồng. Tối bữa đó cô đồng bị cảm, ho
».
E.– CHỤP H̀NH HỒN MA
Nhiều người cho sự hiện h́nh như thế là do ảo tưởng của chư nhu. Ông William
Crookes trả lời với họ bằng cách chụp h́nh cô Katie King với năm máy ảnh một
lượt. Mặc dù hồi 86 năm trước, máy ảnh chưa được tinh xảo như ngày nay, ông
William Crookes cũng c̣n giữ được 44 âm bản (négatif) để làm kỷ niệm quư
báu. Ông nói: «Có vài cái xấu, có vài cái không tốt cũng không xấu, c̣n mấy
cái khác th́ tốt lắm. Một cái h́nh mà tôi quư hơn hết là tấm tôi chụp chung
với Katie King, tôi đứng một bên nàng.»
Ông Crookes nói tiếp: «Cô Katie King để chân trên mặt ván. Tôi cho cô Cook
ăn mặc giống như cô Katie King. Chúng tôi đứng chung nhau và được chụp với
những máy ảnh để một cách với nhau như kỳ thí nghiệm trước và cũng dùng một
thứ ánh sáng.
Khi tôi để hai tấm ảnh chồng lên th́ hai cái h́nh của tôi đều bằng nhau, c̣n
h́nh cô Katie King cao hơn cô Cook nữa cái đầu. Gương mặt và vóc vạc cô
Katie King lớn hơn cô đồng Cook, h́nh của hai người có nhiều điểm không
giống nhau
».
F.–
ÔNG WILLIAM CROOKES CẶP
Ông William Crookes nói: «Nghĩ rằng người đứng gần tôi, nếu không phải hồn ma, th́ cũng là một người đàn bà. Tôi bèn xin phép cô Katie King cho tôi cặp tay cô để chắc chắn sự quan sát của tôi không sai lầm. Cô Katie King vui ḷng nhận lời. Tôi hành động với tư cách một người có giáo dục đứng đắn. Tôi chứng thật cô Katie King là một người thật, cũng tóc tai, xương thịt như cô đồng Cook ».
G.– ÔNG WILLIAM VÔ PH̉NG ĐỂ XEM XÉT CÔ ĐỒNG
Ông nói: «Tôi vô pḥng cẩn thận, v́ trong đó tối thui. Tôi ṃ kiếm cô đồng
th́ gặp cô ngồi chồm hổm trên ván. Tôi quỳ xuống, để cho gió vô cây đèn nó
phực cháy lên, tôi thấy cô đồng mặc áo nhung đen như lúc bắt đầu chiêu hồn.
Dường như cô mê mang. Cô không nhúc nhích khi tôi cầm tay cô và đưa đèn gần
mặt cô, nhưng cô thở điều ḥa. Dở đèn lên cao, tôi bèn nh́n chung quanh, tôi
thấy cô Katie King đứng khít bên cô đồng. Cô mặc đồ trắng dài phất phơ in
như lúc cô hiện ra khi năy. Tôi cầm tay cô Cook, tôi quỳ xuống nữa, đưa cây
đèn lên xuống, để chói sáng trọn vẹn mặt cô Katie King. Như thế, mới tin
chắc rằng tôi thấy rơ mặt cô Katie King, người mà tôi mới cặp tay vài phút
trước đây, chớ không phải một cái óc bịnh hoạn thấy bóng ma.
Cô Katie King không nói mà gật đầu tỏ dấu nhận biết. Ba lần khác nhau, tôi
xem xét kỹ lưỡng cô đồng để chắc chắn tay mà tôi đang cầm đây quả thật là
tay của một cô gái c̣n sống và ba lần tôi day cây đèn qua phía cô Katie King
đứng, hết sức chú ư vào sự quan sát cho đến khi tôi không c̣n ngờ vực nữa.
Quả thật cô Katie King đứng trước mặt tôi đây. Bỗng chút cô Cook cựa ḿnh,
cô Katie King ra dấu cho tôi đi. Tôi bèn bước lại một góc trong pḥng, không
thấy cô Katie King nữa. Tôi chờ khi cô đồng tỉnh dậy và chư nhu cầm đèn bước
vô pḥng, mới ra ngoài
».
H.–
Ông Crookes xin Katie King nhúng 10 đầu ngón tay vô chất Anilline với ông.
Mấy đầu ngón tay của cô không dính chi cả, c̣n những đầu ngón tay của ông
Crookes đến mấy tuần lễ sau cũng chưa phai màu.
Ông Crookes có chế một cái cân đặc biệt có máy ghi. Lúc b́nh thường cô đồng
Cook cân nặng 80 livres, tức là hơn 36 kí một chút. Người ta để cô đồng trên
cân. Khi cô Katie King hiện ra, người ta xem máy ghi, thấy cô đồng nặng gần
40 livres mà thôi, tức là không tới 18 kí. Cô đồng mất phân nửa sức nặng.
J.– LỜI CHỨNG THẬT CỦA ÔNG WILLIAM CROOKES
«Mới đây tôi thấy rơ cô Katie King, khi nàng hiện ra dưới ánh sáng đèn điện.
Các ngài đă thấy sự hiện h́nh tiến bộ, từ lúc người ta chỉ thấy một phần mặt
cô Katie King và phải đốt diêm quẹt lên mới thấy được. Bây giờ tôi có thể
thêm vài điều trong bài tôi đă viết ra, nói về sự sai biệt giữa cô đồng và
Katie King. Tôi dám quả quyết cô đồng và Katie King là hai cá nhân khác
nhau, ít nữa là về thân thể. Nhiều điểm nhỏ ở trên mặt cô Cook không có trên
mặt cô Katie King. Tóc cô Cook th́ đen huyền, c̣n tóc của cô Katie King th́
hung hung đỏ rất đẹp. Tóc nầy cô Katie King cho phép tôi cắt ở chính giữa
gióc bín của cô. Chính tay tôi lấy ngay trên đầu cô và hiện giờ nó ở trước
mặt tôi. Tôi đă rờ trên đầu cô để xem quả thật có phải là tóc mọc hay không.
Hôm chiêu hồn tại nhà tôi, tôi thấy cô Katie king cao hơn cô đồng 1, 4 tấc.
Tối hôm qua cô Katie King đi chân không, chẳng nhón gót, cô cao hơn cô đồng
1 tấc. Cổ của cô Katie King rờ tới rất mịn màng, c̣n cổ của cô đồng có cái
thẹo và da hơi sần. Cô Katie King không xỏ lỗ tai, c̣n cô đồng đeo bông.
Nước da của cô Katie King th́ trắng, c̣n nước da của cô đồng th́ sậm. Mấy
ngón tay của cô Katie King th́ dài hơn mấy ngón tay của cô Cook, gương mặt
cũng lớn hơn. Điệu bộ và ngôn ngữ của hai người cũng không giống nhau.
Sợ trí nhớ của tôi lâu ngày phai lợt, tôi mới nhờ một người bạn thân có tài
tốc kư ghi chép tất cả những sự quan sát của tôi ở trong pḥng và điều cần
thiết hơn hết là những cảm giác đầu tiên
».
NHỮNG LỜI
CHỨNG NHẬN CỦA CÁC QUAN SÁT VIÊN KHÁC
I.– LỜI CHỨNG NHẬN CỦA BÁC SĨ GULLY
Cuộc chiêu hồn tối bữa 28-11-1873 tại nhà ông Luxmoore. Chuyến nầy cô Katie King hiện nguyên h́nh, mặc áo dài trắng và phất phơ hơn mọi khi. Cánh tay áo phủ xuống tới cườm tay, thắt ngang lại. Đầu và mặt choàng một cái khăn mỏng trong ngần làm tăng thêm vẻ đẹp đẽ và thanh cao của cô, không có danh từ nào để miêu tả cho đúng.
Cô Katie King thùy mị, dung nhan kiều diễm cho đến đỗi các người có mặt buổi
đó đều phải trầm trồ khen ngợi. Nhà văn hào Pháp Anatole
Katie King đi đi lại lại chính giữa chư nhu, trong lúc đó cô đồng bị trói ở
trên ghế trong buồng tối. Người ta chất vấn cô, song rất tiếc toàn là những
câu hỏi riêng tư, làm cho cô phải lặp đi lặp lại măi câu nầy: «Quư vị hăy
hỏi tôi những câu có ư nghĩa chín chắn.» Phần đông chư nhu ưa giễu cợt với
cô hơn là làm theo ư cô muốn.
Tôi mới hỏi cô: «Cô có thể nào chỉ cho chúng tôi biết cô dùng những lực ǵ
để hiện h́nh ra hoặc làm cho nó tan ră chăng?»
Cô đáp: «Không thể nói được ».
- Có phải là điển khí không hay một lực ǵ tương tợ?
- Không, người ta nói sai, không phải điển khí. Cô nói thêm, ấy là sức mạnh
của ư chí đúng hơn. Kỳ thật, ư chí là căn bản của quyền năng tôi dùng.
- Sau khi cô biến mất, cô đi đâu?
- Tôi nhập vô ḿnh cô đồng để trả lại sinh lực mà tôi đă lấy của cô. Khi tôi
mượn sức mạnh của cô th́ cô kiệt sức. Nếu có vị nào ôm ngang lưng cô để dở
lên, cô sẽ chết tức tốc.
Đó là điều ông Volkmann đă lầm lỗi, suưt làm thiệt mạng cô đồng. Tôi không
có nhập một với cô đồng hay hiện h́nh ra ngoài thân cô một cách dễ dàng,
nhưng các ngài nên hiểu: Tôi không phải là cô đồng, cũng không phải là thể
vía của cô. Luôn luôn tôi vẫn là tôi.
Bác sĩ Gully nói tiếp: «Tôi tưởng người ta có thể nhờ cô cho biết những sự
bí mật bên kia cửa tử, nhưng luôn luôn chư nhu thích trêu ghẹo. Họ ca tụng
cô Katie King, rốt lại buổi chiêu hồn là một cuộc nói chuyện riêng tư không
ích lợi ǵ cả. Tôi rất bất măn về sự lôi thôi ấy. Tôi muốn hỏi những vấn đề
mà các nhà thần linh học chân chính rất thích nghe giải quyết ».
II. – LỜI CHỨNG NHẬN CỦA BÁC SĨ SEXTON
Cuộc chiêu hồn tối bữa 25-9-1873.
Đă 15 năm rồi, bác sĩ Sexton là kẻ thù nghịch không đội trời chung với phái
thần linh học. Ông được phép đến dự các cuộc chiêu hồn và rốt cuộc ông cũng
phải nh́n nhận rằng hồn ma hiện h́nh là việc có thật.
Ông nói rằng: «Sau những cuộc đề pḥng thường lệ, như xem xét cả góc kẹt,
hốc, niêm phong cửa nẻo, người ta cột cô đồng vào ghế để làm vừa ḷng những
người ngờ vực.
Mở đầu,
người ta ca hát như mọi lần. Ánh sáng hạ bớt xuống, song đủ thấy những việc
xảy ra trong pḥng.
Bỗng chút
màn rẽ ra, Katie King hiện h́nh trọn vẹn, mặc toàn đồ trắng, mọi người đều
thấy nàng, Katie King yêu cầu tôi chất vấn cô. Tôi liền hỏi cô trong nửa
giờ. Những câu hỏi của tôi thuộc về triết học. Tôi muốn biết do những luật
và những điều kiện nào mà hồn ma hiện h́nh ra được. Dám chắc một người trẻ
tuổi như cô đồng không thể nào trả lời nổi.
Katie ra
khỏi pḥng nhiều lần và đi qua lại giữa chúng tôi. Cô chỉ cho chúng tôi xem
cô đi chân không. Cô giậm chân để cho chúng tôi biết cô không nhón gót. Chi
tiết nầy rất quan trọng, v́ trong buổi chiêu hồn nầy, Katie cao hơn cô đồng
bốn phân.
Katie đi
ngang qua pḥng, lại gần tôi, rờ đầu tôi và dang ra xa liền. Tới khi gần măn
cuộc, Katie xin tôi đi xem cô đồng c̣n bị cột ở ghế hay không? Ông Luxmoore
mở cửa ra rồi nói: «Cô c̣n đó, nằm trong góc bên kia ». Ông Luxmoore đóng
cửa lại. Tôi đi vô pḥng, thấy cô đồng Cook nằm trên ghế ngủ mê mang, mấy
gút dây trói cô và khăn c̣n y nguyên. Cuộc chiêu hồn c̣n kéo dài một giờ
nữa.
Katie viết
nhiều bức thơ ngắn. Có một bức thơ riêng cho tôi như vầy:
«Bác sĩ
Sexton thân mến của tôi. Tôi rất hài ḷng về mấy câu hỏi của ông. Chúc ông
vạn hạnh ».
Kư tên
Annie Morgan
Cô Katie
King quả quyết rằng, lúc c̣n sanh tiền, cô ở Ấn Độ, tên thật là Owen Morgan
».
III. – LỜI CHỨNG THẬT CỦA ÔNG GEORGES TAPP
Ngoài hai bác sĩ Gully và Sexton, mấy vị kia không được đứng đắn.
Có một ông tên Georges Tapp giễu cợt lả lơi với cô, tức th́ bị cổ thoi một
thoi ngay ngực. Bị đánh th́nh ĺnh đau quá, ông Georges Tapp liền chụp cườm
tay mặt của cô. Ông nói: «Cườm tay của cô bị tôi nắm chặt, nó xẹp xuống như
một miếng giấy mỏng, mấy ngón tay của tôi đụng nhau. Cánh tay tiêu mất. Tôi
buông tay ra và rất hối hận, v́ quên mất những điều kiện của chúng tôi đă
giao kết. Tôi rất lo sợ cô đồng bị hại, v́ sự bất cẩn của tôi ».
Katie an ủi tôi. Cô nói: «Không sao, việc làm của ông vô ư thức, tôi không
để có hại đến sức khỏe của cô đồng ».
IV. – LỜI CHỨNG NHẬN CỦA ÔNG HOÀNG SAYN WITTGENSTEIN
Ông hoàng Sayn Wittgenstein, hộ vệ quân của Nga hoàng, là một nhà thần linh
học có tiếng tăm, đă có dịp thấy cô Katie King nhiều lần và quan sát cô rất
kỹ lưỡng, luôn luôn với óc phê b́nh. Dưới đây là đoạn rất quan trọng trong
lời chứng nhận của ông:
Nàng đẹp hơn h́nh chụp cả ngàn lần. Trước mắt tôi hiện ra một người đàn bà
c̣n trẻ, xinh đẹp lạ thường, yểu nhiễu và đầy vẻ phong lưu. Đầu choàng khăn
mỏng trắng phủ lên những cuộn tóc hung hung đỏ, áo dài trắng phết gót, hai
cườm tay mảnh mai, trắng nỏn thấy tới cùi chỏ. Cổ tay, cổ chân xinh xắn. Bàn
tay hơi to, ngón tay mũi viết dài, đầu ngón tay màu hường, gương mặt tṛn
hơn là dài, hơi mét mét, miệng cười chúm chím, răng rất đẹp, mũi quặm. Tôi
lạnh lùng ngắm h́nh dung nàng, phân tách từ chút, ấy là một người sống, khăn
choàng cũng bằng vải thật.
Khi quan sát kỹ lưỡng hơn nữa, tôi thấy chỉ có con mắt làm cho người ta biết
nàng là hồn ma. Nó đẹp thật, nhưng có ṃi hung hăng, ngó chăm bẳm và lạnh
lùng. Mặc dù như thế, miệng nàng vẫn cười chúm chím, ngực nàng phồng lên.
Nàng muốn nói: «Tôi rất sung sướng sống lại một lúc với người thế ».
Hai lần tôi xin nàng cho xem chân của nàng. Nàng vén áo lên, lộ gót chân ra;
tôi nài nỉ nàng cho xem tới mắt cá. Chân nàng mịn màng như chân của một pho
tượng đời xưa, trắng, uốn cong, mập mạp, đẹp đẽ, mấy ngón chân nhỏ rất xinh
xắn. Nhưng bàn chân cử động như một cái máy, không có vẻ thật của người
sống. Katie cười, giễu cợt với mọi người, ra bộ tịch như người đàn bà phương
đông, ngón và cườm tay dịu oặt.
Nàng viết cho tôi mấy hàng nầy:
«Tôi hứa sẽ đến nước Đức, tôi sẽ gặp lại ông một ngày gần đây. Tôi không
quên lời hứa của tôi.»
Chào thân ái
Annie Morgan
Tôi viết cho Katie một cái thơ gắn khằn kỹ lưỡng. Tôi mượn cô đồng Cook để
thơ đó trên bàn cô trong lúc ban đêm, kế bên một tờ giấy trắng và những cây
viết ch́. Ông William Crookes cũng dự vào cuộc thí nghiệm nầy. Ông lấy thơ
của tôi bỏ vô một bao khác gắn khằn và đóng dấu nhiều chỗ để chắc rằng không
thể nào đọc lá thơ đó được mà không đập bể khằn ra. Trong dịp nầy cô Katie
dùng thần nhăn. Nàng gởi trả thơ đó lại cho tôi, tôi xem th́ những dấu của
ông William Crookes và của tôi vẫn c̣n y nguyên. Nàng lấy một tờ giấy khác
chép trọn lá thơ của tôi ra từng chữ, không lầm lộn và thiếu sót một nét
nào. Dưới chữ tái bút, nàng viết:
«Nầy bạn thân mến, tôi chép lại thơ của bạn để chứng tỏ quả thật tôi đă đọc
nó. Nếu có những chỗ lầm lạc, xin nhờ ḷng tốt của bạn tha thứ. Từ đó đến
giờ, tôi chưa từng làm một việc như thế ».
Annie Morgan hay là Katie King
V. – LỜI CHỨNG NHẬN CỦA NHÀ BÁC HỌC NGA AKSAKOP
Nay 1873, ông William Crookes cho đăng báo những bài viết về Katie King. Sau khi ông mời các bác học đến chứng kiến, yêu cầu nhà bác học Nga Aksakop đến kiểm soát những sự thí nghiệm của ông.
Ông Aksakop nói rằng: «Căn pḥng nhờ một cái đèn để phía sau một quyển sách
rọi sáng. Chưa đầy 15 phút, màn vén lên lẹ làng. Một h́nh người đứng sau tấm
màn hiện ra, mặc toàn đồ trắng, đầu choàng một khăn mỏng trắng, để lộ ra hai
cánh tay, ấy là Katie King.
Tôi mới hỏi: «Cô có thể chỉ cô đồng cho tôi xem chăng?» Cô đáp: «Được. Ông
hăy đi cho mau và xem liền ». Tức th́ tôi vén màn lên, lúc ấy tôi đứng cách
đó năm bước, cô Katie King biến mất. Trước mặt tôi, ở trong góc tối, tôi
thấy cô đồng vẫn ngồi trên ghế. Cô mặc áo lụa đen, nên tôi không thấy rơ cô.
Khi tôi trở về chỗ ngồi, Katie King hiện ra dựa bên màn và hỏi: «Ông thấy rơ
không?» Tôi trả lời: «Không rơ lắm, sau bức màn th́ tối ». Cô bảo: «Vậy ông
hăy cầm đèn đi cho mau». Tôi liền cầm đèn bước vô. Katie King mất dạng. Tôi
thấy cô đồng ngồi trên ghế ngủ ngon lành, hai bàn tay bị cột ra đàng sau
lưng, ánh sáng của đèn làm cô thức dậy. Cô rên, rán mở mắt. Một cuộc căi vă
xảy ra giữa Katie King và cô đồng. Cô đồng muốn thức dậy luôn, c̣n Katie
King muốn cô ngủ nữa. Thành thử, cuộc chiêu hồn phải ngưng ngay lúc đó.
CÔ KATIE
KING TỪ BIỆT
Khi hiện h́nh ra lần đầu tiên ngày 22-4-1872, Katie King có báo trước: «Tôi
ở với quí bạn có ba năm mà thôi.»
Cuộc chiêu hồn lần chót là đêm 21-5-1874 tại thư viện của ông William
Crookes; lúc 7 giờ 23 phút, ông Crookes dắt cô đồng Cook vô pḥng tối để cô
nằm dưới đất, đầu kê gối; đúng 7 giờ 28 phút Katie King hiện ra và 7 giờ 30
cô ra khỏi màn. Cô mặc đồ trắng, áo tay cụt, tóc quăn màu hung hung đỏ xoă
xuống, mặt choàng khăn mỏng.
Cô đồng mặc áo nỉ xanh dợt. Từ đầu tới cuối, màn vén lên, tất cả mọi người
đều thấy cô đồng nằm ngủ, mặt che khăn đỏ để cản ánh đèn sáng trưng.
Katie King đứng trước mặt anh em và cho biết rằng cô sắp từ biệt vĩnh viễn.
Ông Crookes và Tapp, mỗi người tặng cô một bó hoa. Cô nhận lănh, tháo ra và
phân phát cho mỗi người một cái bông; cô xin mấy anh em xúm lại ngồi gần cô,
viết vài bức thơ từ giă các bạn thân, nhất là cô đồng, rồi kư tên Annie
Morgan; cô lấy kéo hớt một mớ tóc của cô chia cho mỗi người; cô cặp tay ông
Crookes đi dạo chung quanh pḥng, bắt tay từ người; cô ngồi lại, lấy kéo cắt
khăn choàng và áo của cô nhiều chỗ và phát cho chư nhu. Khi thấy áo cô lủng
lỗ lớn quá, chư nhu mới hỏi: «Có thể nào cô làm cho cái áo lành lẽ lại như
mấy lần trước không?» Lúc đó cô ngồi chính giữa ông Crookes và Tapp. Cô nắm
cái áo, giũ một cái th́ mấy chỗ lũng lỗ đều lành trơn. Cô cho những người
ngồi gần rờ xem, không thấy dấu vết chi cả.
Xong rồi cô từ giă mỗi người, lời nói rất dễ thương, chư nhu đồng cảm ơn cô
trót ba năm nay đă cho tất cả thấy phép huyền diệu về sự hiện h́nh.
Một lần nữa, cô ngó mọi người với vẻ yêu thương, rồi gương mặt buồn buồn, cô
bỏ màn xuống.
Người ta nghe cô gọi cô đồng thức dậy. Cô đồng khóc và xin cô ở lại một thời
gian nữa. Cô nói: «Em ơi! Điều đó không thể nào được, sứ mạng của chị tới
đây đă chấm dứt. Cầu xin Thượng Đế pḥ hộ em ».
Cô Katie King đă trở về với thế giới vô h́nh và không bao giờ hiện ra nữa.
Tới năm 1943, ông Leymarie chủ nhà sách thần linh học Leymarie, số 42 đường
St. Jacques Paris, c̣n giữ một mớ tóc và một mảnh áo của Katie King và ông
để trưng bày trong tủ kiếng, nhưng bây giờ đây không rơ những di tích đó c̣n
hay không?
[3]
MỘT ĐOẠN
TRONG BÀI DIỄN VĂN CỦA ÔNG WILLIAM
CROOKES ĐỌC GIỮA ĐẠI HỘI NGHỊ ANH
QUỐC VỀ SỰ PHÁT TRIỂN KHOA HỌC MỞ
RA TẠI BRISTOL NĂM 1898 (đại ư).
«Trong chức nghiệp khoa học của tôi, có một việc xảy ra mà cả thế giới đều
biết là chuyện tôi dự vào việc khảo cứu về tâm linh.
Ba mươi năm đă qua, từ khi tôi cho đăng báo những bài tường thuật các cuộc
thí nghiệm cốt ư để chứng minh có một lực mà các bực cao minh đă dùng, mấy
vị nầy khác hẳn người thường.
Các bạn có nhă ư mời tôi đến chủ tọa cuộc đại hội hôm nay đều biết rơ đoạn
đời đó của tôi. Không chừng trong các thính giả có vài vị có ư tọc mạch tự
hỏi: Tôi sẽ nói cái thời dĩ văng ấy chăng? Hay là tôi nín lặng. Tôi sẽ nói,
mặc dù một cách vắn tắt.
Ở đây tôi không có quyền nhấn mạnh về một vấn đề c̣n có thể tranh biện được,
vấn đề mà quí ông như Wallace, Lodge và Barrett đă tŕnh bày, nó không làm
cho phần đông các nhà bác học, mấy bạn đồng nghiệp của tôi, quan tâm đến,
dẫu rằng câu chuyện đó đem ra bàn căi giữa một đại hội như đại hội nầy chẳng
hạn, không phải là một việc không xứng đáng chút nào.
Không đem vấn đề đó ra nói, giữ thái độ im lặng tức là khiếp nhược, tôi
không hề muốn phạm lỗi đó. Tôi không bao giờ đính chánh cái chi cả. Tôi giữ
y những điều tôi đă đăng báo. Tôi c̣n có thể thêm nhiều nữa ».
Ông William Crookes c̣n nói tiếp: «Tôi rất thích đảo ngược câu châm ngôn của
cổ nhân và nói: «Trong sự sống, tôi thấy quyền năng sanh hóa những h́nh dạng
của vật chất và chắc chắn quyền năng đó đă thực hiện ».
Hồi thời cổ Ai Cập, trên ngạch cửa của đền thờ Nữ Thần Isis có khắc câu này:
«Ta là tất cả cái ǵ đă có ở thời dĩ văng, đang có ở thời hiện tại và sẽ có
ở thời tương lai. Chưa có một phàm phu tục tử nào đă vén được bức màn che Ta
».
Tạo vật không hiện ra cho những người đời nay đang t́m chân lư như thế nầy.
Tôi dùng chữ tạo vật để ám chỉ tất cả những sự bí mật, kinh ngạc của vũ trụ.
Cương quyết và không nao núng, chúng ta cứ cố gắng đi sâu vào trong tâm của
vũ trụ để hiểu biết hồi xưa nó ra sao và dự liệu ngày sau nó sẽ ra thế nào.
Chúng ta đă vén nhiều bức màn và mỗi lần một bức màn rớt xuống th́ mỗi lần
gương mặt của nó hiện ra đẹp đẽ, uy nghiêm và huyền diệu hơn …»
LỜI GIẢI
Tôi xin giải 10 điểm sau đây:
1. – Cô Katie King là người nước nào?
2. – Cô Katie King ở đâu hiện ra?
3. – Tại sao cô Katie King hiện ra, c̣n những người khác không hiện hồn về
thăm vợ con, gia quyến?
4. – Tại sao cô Katie King không chịu ánh sáng?
5. – Cô Katie King không giải thích phương pháp hiện h́nh.
6. – Tại sao lúc cô Katie King hiện ra, cô đồng Cook mất hết phân nửa sức
nặng?
7. – Tại sao cô Katie King nói: Tôi không phải là cô đồng, cũng không phải
là thể vía của cô, luôn luôn tôi vẫn là tôi?
8. – Kỷ niệm của cô Katie King để lại cho chư nhu.
9. – Sứ mạng của cô là ǵ?
10. – Dụng ư của tôi.
1. CÔ KATIE
KING LÀ NGƯỜI THẾ NÀO ?
Theo bài diễn văn của ông P. Laflèche đọc tại hội quán Thông Thiên Học Pháp,
ngày Chúa Nhựt 29-12-1929, cô Katie King nói: Lúc sanh tiền cô ở Ấn Độ, tên
thật là Annie Owen Morgan. Cô là người đàn bà Anh, hay là Ấn lai Anh? Chẳng
rơ. Nhưng không hiểu ông G.L Brahy lấy tài liệu nào mà trong quyển «Lueurs
sur l’Inconnaissable», trang 106, xuất bản tại Bruxelles (kinh đô Bỉ quốc),
năm 1943, ông nói rằng cô Katie King là một người đàn bà Pháp sống hồi thế
kỷ XVI.
Tuy nhiên, sự hiện h́nh chứng tỏ xác thân cô Annie Owen Morgan chết, chớ cô
là linh hồn, vẫn sống như chúng ta.
2. CÔ KATIE
KING Ở ĐÂU HIỆN RA ?
Cô ở cơi trung giới hiện ra, v́ tất cả những hồn người chết đều phải qua cơi
trung giới để gội rửa ḷng phàm trong một thời gian từ vài phút, vài giờ cho
tới cả chục năm, trăm năm, tùy theo sự tiến hóa về đường tinh thần của mỗi
người.
Rồi đúng ngày giờ, lên cơi thiên đàng cũng ở một thời gian để đồng hóa những
sự học hỏi và kinh nghiệm của ḿnh. Xong rồi, trở xuống trần đầu thai lại
một lần nữa để tiếp tục sự tiến hóa đă bỏ dở.
3. TẠI SAO
CÔ KATIE KING HIỆN RA, C̉N NHỮNG NGƯỜI
KHÁC KHÔNG HIỆN HỒN VỀ THĂM VỢ
CON, GIA QUYẾN ?
Có lẽ quí bạn thắc mắc và tự hỏi: Tại sai cô Katie King lại hiện ra được?
C̣n những người khác sao không hiện hồn về để thăm vợ con, gia quyến?
Tôi xin kể hai lư do chánh sau đây: