trang nhà l trang sách l bản tin l thiền học l tiểu sử l trang thơ l h́nh ảnh l bài vở
ĐẠO LƯ THUYẾT MINH
LUÂN HỒI
Tác giả BẠCH LIÊN

thủy trúc
Bản in lần thứ Nh́
19 – 4 – 1949
chương 1 2 3 4 5 cuối sách đầu sách chú thích phụ lục
MỤC LỤC
Nguyên nhân của sự Luân Hồi.
Ba nguyên động lực định số mạng con người.
Sự hoạt động của ba hột Lưu tánh nguyên tử.
Điều kiện của sự đầu thai.
Cái Phách của đứa nhỏ.
Ảnh hưởng tư tưởng của người mẹ đối với cái phách đứa nhỏ.
Thai giáo.
Cái Vía và cái Trí đứa nhỏ.
Ngôi sao bổn mạng.
Chơn nhơn và phàm nhơn.
Tại sao ta không nhớ những kiếp trước ?
Những quan niệm về kiếp Luân Hồi.
I.- Phái không tin có Luân Hồi mà tin có tâm linh của đứa nhỏ sanh ra một lượt.
II.- Phái Thiên Chúa
Sanh lại nữa
Sự sai biệt giữa các dân tộc – Sự hỗn loạn ở cơi Trần – Ai gây chiến tranh giặc giả.
Đạo Phật.
Đạo Hồi Hồi.
Đạo Nho.
Tại sao có sự sai biệt giữa quần chúng ?
Những vị Thần đồng.
Những vị Thần đồng bên Âu Mỹ - Các nhạc sĩ – Các họa sĩ- Các bác sĩ –Văn sĩ và Thi sĩ.
Những vị biết nhiều thứ tiếng.
Những vị Thần đồng ngày nay – Một ông lương y năm tuổi –
Một nhà khoa học bé con – Một nhà đạo đức bé con.
Thần đồng bốn tuồi – Những vị Thần đồng Đông phương.
Những người nhớ chuyện kiếp trước – Chuyện Thiếu tá Welsh.
Trích lục sự điều tra của bác sĩ Calderone.
Tờ tường thuật của bác sĩ Dr. Martin
Nhớ chuyện kiếp trước.
Chuyện con ông hoàng Emile de VV.
Đầu thai làm con hai lần.
Dùng phép thâu thần hỏi việc quá khứ và chuyện vị lai.
Sát phu quả báo.
Những ngôi tinh tú – Những tinh cầu lớn hơn mặt trời soi sáng chúng ta –
Những tinh cầu nhỏ hơn mặt trời soi sáng chúng ta.
Những Thái dương hệ - Ông Trời hay là Thái Cực Thánh Hoàng – Ba Ngôi của Đấng Tạo Hóa.
Thái dương hệ của chúng ta.
Dăy trái đất – Những loài trên thế gian.
Bảy cuộc tuần hoàn (Les 7 rondes) và sự biến đổi h́nh dạng.
Tại sao phải có sự thay h́nh đổi dạng – Hồn khóm – Những thú đặng đầu thai làm người.
Khi đi đầu thai làm người.
Hết cuộc tuần hoàn thứ bảy, dăy trái đất nầy ra sao ? – Bảy loài trên thế gian hồi trước ở đâu ?
Những loài ở dăy hành tinh thứ năm – Trái đất ḿnh ở vào cuộc tuần hoàn thứ mấy ?
Sự phán xét cuối cùng – Dân số trên dăy trái đất nầy được bao nhiêu ?
Thái dương hệ của chúng ta sanh ra đă bao lâu rồi ?
Hết cuộc tuần hoàn thứ bảy có được bao nhiêu người thành Tiên Thánh? -
Có thể thành Tiên Thánh trước cuộc tuần hoàn thứ bảy.
Hăy cứu vớt những người bị bỏ lại.
Những giống dân trên dăy địa cầu – Giống dân thứ nhứt.
Giống dân thứ nh́ – Cách sanh sản.
Giống dân thứ ba – Cách sanh sản – Giác quan và tiếng nói.
Sự văn minh – Giống dân thứ tư – Bảy nhánh của giống dân thứ tư.
Giống dân thứ năm.
Giống dân thứ sáu. – Giống dân thứ bảy – Nội cảnh tuần hoàn.
Những điều nên biết về sự sanh hóa và sự Luân hồi các giống dân –
Những hạng linh hồn đi đầu thai.
Tại làm sao tới giống dân thứ ba có sự phân chia nam nữ ?
Bảy Châu thế giới – Châu thứ nhứt – Châu thứ nh́ – Châu thứ ba.
Những cuộc tang thương – Sự biến đổi khí hậu.
Châu thứ tư – Những cuộc tang thương.
Châu thứ năm.
Châu thứ sáu – Châu thứ bảy – Quần Tiên Hội và sự cai trị thế gian.
Thành Tiên rồi đi đâu ?
Tiểu sử Đức Ngọc Đế.
Ở Đông Phương con gái hóa làm con trai.
Ở Tây Phương nữ hóa nam.
Nữ hóa nam – Tổ tông loài người ở đâu ?
Chuyện ông Lư thanh Vân sống 256 tuổi – (Chuyện bên Tàu).
Chuyện cô Kumari Shanti Devi kiếp trước ở Muttra, thác rồi tái sanh tại Delhi –
Những câu trả lời chắc chắn.
Những dấu chứng cô bé nhớ chuyện kiếp trước.
Cô bé nói cô có chôn giấu tiền bạc.
Chuyện lạ lùng.
Cô bé chỉ nhà.
Nhưng c̣n một chuyện làm chúng tôi ngạc nhiên hơn nữa.
Một chuyện nhớ lại kiếp trước rất lạ lùng.
Lời bàn.
chương 1 chương 2 chương 3 chương 4 chương 5 cuối sách đầu sách chú thích phụ lục
CON NGƯỜI LÀ AI ?
XUỐNG CƠI TRẦN LÀM CHI ?
Quyển thứ sáu
CHƯƠNG THỨ NHỨT
chương 1 chương 2 chương 3 chương 4 chương 5 cuối sách đầu sách chú thích phụ lục
NGUYÊN NHÂN CỦA SỰ LUÂN HỒI
Ngày nào bài học dưới trần chưa hết, quả báo đă gây ra dầu xấu dầu tốt trả chưa sạch th́ ngày đó con người phải vâng theo Thiên Ư trở xuống phàm trần đầu thai nữa.
- Con người c̣n mến cơi trần hay không ?
- Có lẽ, bởi con người chưa trọn sáng trọn lành th́ c̣n muốn trở xuống thế gian đặng t́m những sự thích ư, nó giúp con người, mở các năng lực đặng tiến hóa cho mau.
V́ mấy lẽ trên đây nên người ta cũng gọi Trishna “Soif de vivre” ḷng tham sống là nguyên nhân của sự Luân Hồi.
Từ cơi Thiên Đường mà xuống cơi trần th́ không khác nào đương ở giữa đồng trống lúc đúng ngọ mà chun vào hang sâu thăm thẳm, tối tăm, mù mịt.
Vui chi đó mà phải ham ?
Nhưng xuống cơi trần bị giác quan gạt gẫm th́ ham mê mùi tục, không lo phản bổn huờn nguyên.
BA NGUYÊN ĐỘNG LỰC ĐỊNH SỐ MẠNG CON NGƯỜI
Một linh hồn thường: lúc đi đầu thai, chưa có quyền chọn lựa một xác thân, chỗ nó sanh ra, do ảnh hưởng của ba nguyên động lực nầy hiệp đồng.
Một là : Luật Tiến hoá.
Hai là : Luật Quả báo.
Ba là : Dây oan trái của con người gây ra từ mấy kiếp trước.
Luật Tiến hóa muốn cho con người sanh vào nơi nào có đủ điều kiện giúp con người mở mang những tánh tốt cần ích. Song luật nầy bị luật quả báo sửa đổi.
Nếu kiếp trước con người hành động nghịch với ḷng Trời th́ tự nhiên kiếp nầy không được gặp những dịp may.
Trái lại, con người làm phước nhiều th́ sẽ hưởng được những quả tốt đă gây ra, bởi v́ con người gieo giống chi th́ gặt giống nấy.
C̣n cái nguyên động lực thứ ba là dây oan trái, hoặc t́nh yêu thương, hoặc sự thù hận của con người gây ra với kẻ khác từ mấy kiếp trước, nó có thể sửa đổi hai cái kia. Bởi thế, trong một gia đ́nh, cũng thời là con, mà đứa nầy được cha mẹ nâng niu, đứa kia bị cha mẹ ruồng bỏ, đứa th́ tiện tặn, đứa th́ xa xí, đứa th́ hiếu thuận, đứa th́ ngỗ nghịch.
Cho hay làm cha mẹ không thể chọn lựa một linh hồn nào đầu thai làm con ḿnh, song ăn ở nhơn từ đức hạnh th́ thường sanh ra con hiền, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt mà thôi.
SỰ HOẠT ĐỘNG CỦA BA MỘT LƯU TÁNH NGUYÊN TỬ
Xin nhắc lại sau khi thác, con người bỏ cơi Trần qua cơi Trung giới rồi mới về Thiên Đường [1].
Trong lúc ở cơi vô h́nh hay là cơi Thượng Thiên th́ hột Lưu tánh nguyên tử của cái Xác, hột Lưu tánh nguyên tử của cái Vía, hột Lưu tánh nguyên tử của cái Trí xỏ xâu với nhau ở trong Thượng Trí nằm im ĺm.
Chừng linh hồn đi đầu thai th́ ba hột Lưu tánh nguyên tử bắt đầu hoạt động lại như trước.
Hột Lưu tánh nguyên tử của cái Trí và hột Lưu tánh nguyên tử của cái Vía rung động và rút những chất Thượng thanh khí và Thanh khí hợp với chúng nó để làm cái Trí và cái Vía của đứa nhỏ. C̣n hột Lưu tánh của Xác thịt th́ chờ dịp nhập vô ḿnh người mẹ đặng làm cho đậu thai.
ĐIỀU KIỆN CỦA SỰ ĐẬU THAI
Muốn đậu thai phải đủ hai điều kiện : Tinh thần và vật chất.
Tinh thần tức là linh hồn đi đầu thai. C̣n vật chất là khí huyết cha mẹ sung túc “vô bịnh tật”. Trong hai điều, thiếu một không được. Có khi đậu thai mà không có linh hồn, đứa nhỏ sanh ra phải chết liền không sống được phút nào cả.
CÁI PHÁCH CỦA ĐỨA NHỎ
Khi linh hồn đi đầu thai, th́ Tứ đại Thiên vương (Les 4 Dévarajahs) do theo quả báo của con người phải trả kiếp nầy mà sanh ra một h́nh tư tưởng (un élémental) xin gọi là con tinh chất. Con tinh chất nầy lănh trách nhiệm làm cái Phách tức là khuôn khổ xác thịt của đứa nhỏ.
Thân h́nh lớn nhỏ và màu sắc của con tinh chất nầy biến đổi tùy theo trường hợp. Ban đầu nó ở chung quanh người mẹ đứa nhỏ rồi sau vô trong bụng. Những người có thần nhăn mà chưa lăo luyện thấy nó th́ lầm là hồn của đứa nhỏ. Trừ ra những trường hợp đặc biệt mà con tinh chất phải làm một cái thân thể đẹp đẽ hết sức hay là xấu xa hết sức th́ mặt mày của đứa nhỏ chịu ảnh hưởng tư tưởng và ư muốn của người mẹ cùng là hoàn cảnh.
Thường thường, con tinh chất nầy ở với đứa nhỏ tới khi nó bảy tuổi mới tan mất, rồi linh hồn mới thật nhập vô xác thịt. Có khi nó ĺa đứa nhỏ sớm hơn để cho linh hồn săn sóc lấy. Cái đó tùy theo sự tiến hóa của con người.
ẢNH HƯỞNG TƯ TƯỞNG CỦA NGƯỜI MẸ ĐỐI VỚI CÁI PHÁCH ĐỨA NHỎ
Muốn làm cái Phách của đứa nhỏ th́ con tinh chất của Tứ đại Thiên vương phải lấy chất tinh khí (mat́ere éthérique) trong cái Phách của người mẹ. Nếu chất tinh khí nầy mà tinh khiết th́ tự nhiên cái Phách của đứa nhỏ nầy cũng tinh khiết.
Mà muốn cho cái Phách được tinh khiết th́ phải chọn lựa đồ ăn và nhứt là tư tưởng, nên nhắc lại rằng : Mỗi lần ta tư tưởng đến việc thanh cao, tốt đẹp th́ chất khí xấu ở trong cái Trí và Vía của ta bay ra, chất khí tốt ở ngoài bay vào thế. Trái lại nếu ta tưởng chuyện quấy quá thấp hèn th́ chất khí tốt ở trong cái Trí và Vía ta bay ra nhường chỗ cho chất khí xấu ngoài vô ở.
Nếu ngừoi mẹ thương ai thái quá hay ghét ai thái quá, và mỗi ngày đều nhớ tới người đó th́ đứa nhỏ sanh ra sẽ giống người ấy như khuôn đúc.
Xin nghe mấy chuyện dưới đây.
Cô Mrs Ruth J. Wild có một đứa con gái được giải thưởng trong một cuộc đấu sắc đẹp có nhiều cô gái nhan sắc tuyệt trần đến dự, thuật lại rằng trước khi sanh nó ra, cô trải qua một thời kỳ khó khăn và đau khổ. Cô ở một ḿnh lẻ loi trong đời mà cô nhứt định đứa con cô sanh ra sẽ tuyệt đẹp. Cô mới lại viếng thường thường Viện bảo tàng Brooklyn, ngồi trước tượng Nữ Thần Vénus và Adonis[2]. Cô đem theo ḿnh luôn luôn cái b́a của một tờ Tạp chí có một đầu h́nh do một nhà Mỹ thuật Boileau vẽ ra và trong trí cô lúc nào cũng vẽ h́nh trạng đứa con gái của cô sẽ sanh ra. Tới kỳ cô nằm chỗ th́ quả nhiên cô sanh ra một đứa con gái và cô nói “Cái điều mà tôi mơ mộng và ao ước đă làm ra một đứa nhỏ đẹp hơn hết trên đời”.
Mấy vị lương y tuyên bố rằng: Từ đó đến giờ chưa thấy một đứa bé nào như con tôi và có một ông lúc đó biết tôi nghèo khổ nên chịu cho tôi hai chục ngàn đô la đặng bắt nó. Nhưng dầu đem hết vàng trên thế gian cũng không mua nó được, bởi v́ tôi biết tôi đă thành công. Tôi thấy gương mặt nó giống hệt bức tranh của nhà Mỹ thuật Boileau. Có h́nh vóc nở nang theo những lằn đẹp đẽ của những tượng mà tôi đă thường ngắm.
Trường hợp khác nữa là chuyện cô Mrs Viginia Knapp. Cô có một đứa con gái tên Dorothée được giải thưởng nữ thần Vénus Mỹ châu (Vénus d’Amérique) trong một cuộc đấu sắc đẹp tại Madison Square Garden. Trong khi có thai, cô rất chú ư về những sự đẹp thiên nhiên và năn nỉ cảnh vật cho đứa con cô được một phần cái đẹp của tạo hóa. Cô cho rằng con cô dung mạo đẹp đẽ là nhờ ư chí quyết định của cô trước khi sanh nó ra chớ chẳng phải tại ḍng giống.
Cũng v́ lẽ nầy mà mấy bà Hy lạp thuở xưa có thói quen thường ngày ngắm những h́nh tượng tốt, hầu sanh ra những đứa con đẹp đẽ.
THAI GIÁO
Tới đây người ta mới biết Thai giáo là một khoa học rất cần kíp cho các hàng phụ nữ trong khi có thai nghén. Thuở xưa ông bà ta cấm con cháu gái lúc mang mển không được xem hát bội, đó có phải là sợ gặp mấy tuồng có những tướng Phiên mặt mày vằn vện trong ḷng sợ sệt nhiễm đến cái thai, chừng sanh con ra diện mạo xấu xa đi chăng ?
Trong lúc có thai, con mắt không nên xem việc tà, chuyện quấy, lỗ tai không nên nghe những tiếng tục, lời xằng, cái miệng không nên thốt những lời thô lỗ cộc cằn. Hạng nhứt là đừng đọc những dâm thư và những tiểu thuyết tán dương những chuyện trái với đạo lư. Trái lại phải quí mến cái đẹp bất kỳ là về phương diện nào. Nên xem và ghi nhớ măi trong ḷng những chuyện trung, hiếu, tiết, nghĩa.
Được như thế, đứa nhỏ trong bào thai sẽ tiếp xúc những ảnh hưởng tốt lành: vẫn biết nó có quả báo riêng của nó nhưng ḿnh có thể sửa đổi, tuy không hết trọn chớ cũng được hai phần lớn lao.
Có trời mà cũng có ta. Hăy xem gương những hột giống th́ biết. Giống tốt mà đem gieo trồng đất xấu th́ nó mọc lên cây yếu ớt c̣i cọc, c̣n giống xấu đem gieo trồng đất tốt th́ cây mọc lên thế nào cũng mạnh dạn và nhánh là sum sê.
CÁI VÍA VÀ CÁI TRÍ ĐỨA NHỎ
Đứa nhỏ không có cái Vía và cái Trí như người lớn. Nó chỉ có chất khí để làm cái Vía và cái Trí mà thôi. Những chất nầy một thứ với những chất khí đă làm cái Vía và cái Trí của con người kiếp trước lúc ĺa cơi Trung giới và lên cơi Thiên Đường.
V́ vậy đứa nhỏ không nhớ chuyện kiếp trước, trừ ra vài trường hợp đặc biệt, hoặc đi đầu thai liền, hoặc trong vài năm sau khi chết.
Trong cái Vía và cái Trí của đứa nhỏ có đủ những mầm tốt và những mầm xấu của những tánh t́nh kiếp trước, song kiếp nầy đứa nhỏ không buộc phải có đủ những tánh tốt và những tánh xấu đó đâu. Trong mấy năm đầu, nếu đứa nhỏ gặp hoàn cảnh tốt, cha mẹ biết dạy dỗ th́ những mầm tốt sẽ nảy nở lớn, những mầm xấu sẽ héo ṃn rồi tiêu mất. Đứa nhỏ lớn lên sẽ thành người lương thiện hữu ích cho đời.
Trái lại, nếu đứa nhỏ gặp hoàn cảnh xấu xa, cha mẹ không biết săn sóc tới th́ những mầm xấu đâm chồi nảy tược lẹ làng, đè ép những mầm tốt, đứa nhỏ lớn lên sẽ làm nhiều tội lỗi, phá hại đời và những lời nghiêm huấn khó ăn sâu vào trí năo nó.
V́ những lẽ trên đây, trong Tam tự kinh mới có mấy câu “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện; tánh tương cận, tập tương viễn. Cẩu bất giáo, tánh nải thiên, giáo chi đạo, quí dĩ chuyên”. Và bà Mạnh mẫu mới chọn xóm ba lần cho con ở đó.
Khoa Đức dục bao giờ cũng cần ích cho đời sống của con người. Có Trí dục mà không có Đức dục th́ chưa nên người hoàn toàn vậy.
NGÔI SAO BỔN MẠNG
Ngày giờ và chỗ sanh đẻ của con người đều do quả báo của tánh nết con người kiếp trước định sẵn chớ không phải là việc t́nh cờ. Con người phải sanh ra ngày giờ nào mà ngôi sao làm chủ ngày giờ đó hạp với tánh nết con người. Người ta gọi ngôi sao đó là ngôi sao bổn mạng. V́ vậy các nhà Chiêm tinh học lành nghề, có kinh nghiệm nhiều, sau khi xem ngày giờ và chỗ sanh đẻ của người nào th́ biết được tánh nết, t́nh cảm và cái đời người đó sung sướng hay cực khổ, và phỏng định được lúc nào hưởng hạnh phúc hay mắc tai họa. Tôi nói phỏng định v́ những người nào ư chí cứng cỏi, biết luật Trời rồi và những người bố thí v́ thương đời, đều nhờ tư tưởng tốt mà sửa đổi số phần được. Khoa Chiêm tinh học rất cao thâm, nếu không phải là tay lăo luyện th́ chớ nên làm một lá số. V́ biết ngày giờ sanh chưa phải là đủ, c̣n phải biết chỗ sanh ở nhằm mấy vĩ độ (degré de latitude) và kinh độ (degré de longitude) nữa, toán mới không sai.
Truyện Tàu nói Địch Thanh là sao Vơ khúc tinh đầu thai xuống phàm. Tin theo nghĩa từ chữ th́ là tin dị đoan. Một v́ sao đầu thai làm người sao đặng. Câu đó có nghĩa rằng: Địch Thanh sanh ra nhằm lúc sao Vơ khúc làm chủ. Vơ khúc tinh là ngôi sao bổn mạng của Địch Thanh, chớ không phải sao Vơ khúc xuống phàm nhập vô xác Địch Thanh.
C̣n những câu chuyện yểm sao, câu sao bỏ vô lu mái hay là thâu vô hộp đậy lại là những chuyện hoang đường không căn cứ vào đâu. Trái lại, câu chuyện sao sa có ư nghĩa v́ nó là biểu hiện của sự rủi ro tai nạn. Nhưng không phải là ngôi sao bổn mạng sa xuống thiệt đâu.
Trong Chiêm tinh học có những từ ngữ sau nầy: en exaltation lên cao tột điểm, và chute sa xuống. Thí dụ câu: Le Bélier est le signe où le soleil se trouve en exaltation et il est en chute dans la Balance. Nghĩa là khi mặt trời đi tới cung Bạch dương th́ lên cao tột điểm, c̣n tới cung Thiên xứng là xuống thấp cực điểm. Theo Huỳnh đạo (Zodiaque) th́ cung Bạch dương là mức cuối cùng cao hơn hết, c̣n cung Thiên xứng là mức cuối cùng thấp hơn hết. Theo nghĩa từ chữ là như thế, song khi làm ra lá số th́ exaltation và chute có nghĩa là sanh ra ảnh hưởng tốt lắm hay xấu lắm tùy theo cái tánh của bầu Hành tinh.
CHƠN NHƠN VÀ PHÀM NHƠN
Xin nhắc lại khi con người ở Thiên Đường bỏ cái Trí đặng lên cơi vô h́nh th́ Phàm nhơn đem tinh hoa những sự kinh nghiệm của ḿnh giao cho linh hồn hay là Chơn nhơn. Xong xuôi rồi th́ Phàm nhơn tan mất, nghĩa là nó chỉ sống trong ba cơi: Hồng trần, Trung giới và bốn cảnh thấp cơi Thượng giới mà thôi. Chừng linh hồn đi đầu thai lấy một cái Trí khác th́ sanh ra một Phàm nhơn mới khác.
Phàm nhơn là một phần nhỏ của Chơn nhơn cũng như một mặt của hột xoàn. Những người có thần nhăn đều thấy nó. Có người thấy nó như một người nhỏ xíu màu vàng, tác bằng ngón tay út ở tại trái tim.
Có người thấy nó giống như ngôi sao chiếu sáng. Tùy theo giống dân và cung chi mỗi người th́ Phàm nhơn đều ở trong ḿnh khác chỗ với nhau. Có người th́ ở một trong bảy Luân xa, có người th́ nó ở tại yết hầu. Có người th́ nó ở tại Plexus solaire (đơn điền). Theo giống dân phụ thứ năm của giống A-ri-den (Aryen) da trắng bây giờ th́ phàm nhơn ở gần cục hạch óc (corps pituitaire). Phàm nhơn xuống hồng trần thường quên phức cha ḿnh là Chơn nhơn và bởi hay nghe theo ư muốn của cái Vía và cái Trí cho nên nuôi những tánh nết xấu xa không hạp với Chơn nhơn chút nào. Hầu hết thiên hạ, phi ra những người có học Đạo th́ không ai biết ḿnh là Chơn nhơn, chỉ lầm ḿnh là ba thể thấp: thân, ư, trí và nói : “Tôi có linh hồn chớ đáng lẽ phải chủ ư tới điều nầy: Tôi là linh hồn, tôi có cái Xác, cái Vía, cái Trí”. Chơn nhơn và Phàm nhơn vẫn có dây liên lạc với nhau, trong Đạo đức gọi là Ăn-ta-ca-ra-na (Antahkarana)”.
Song đối người thường, đường thông thường nầy nhỏ lắm. V́ vậy, muốn tiến hóa cho mau, phải mở đường thông thương cho rộng lớn đặng Chơn nhơn sai khiến Phàm nhơn.
Ngày nào Phàm nhơn hiệp một với Chơn nhơn nghĩa là không c̣n ư muốn ương ngạnh nữa th́ ngày đó con người sẽ được điểm đạo lần thứ nhứt và được đứng chung hàng với những vị Siêu phàm Nhập thánh. Chơn nhơn ở cơi Thượng Thiên có cách tiến hóa riêng. Có khi Phàm nhơn có tánh ngỗ nghịch và trụy lạc quá lẽ th́ Chơn nhơn bỏ phế Phàm nhơn không đoái hoài tới nữa. Nhưng nếu con người ăn năn chừa lỗi, trau dồi tánh nết và cầu xin Chơn nhơn giúp đỡ, th́ con người c̣n hy vọng sửa đổi tương lai ra tốt đẹp. Ḷng thành thật của con người có ảnh hưởng rất lớn cho đời sống tinh thần, nó cảm tới các Đấng thần linh. Nó giống như mặt kiếng trong trẻo không chút bợn nhơ, ánh sáng chơn lư dọi vô đó không phai màu vậy.
TẠI SAO TA KHÔNG NHỚ NHỮNG KIẾP TRƯỚC ?
Có người tự hỏi nếu có kiếp Luân hồi sao ta không nhớ những chuyện kiếp trước?
Thật vậy. Song nếu suy nghĩ th́ thấy không có chi là lạ. Ta nhờ cái Trí ghi nhớ mọi việc, cái Trí kiếp trước đă tan ră rồi th́ tự nhiên phải quên.
Song những sự học hỏi, những sự kinh nghiệm của ta thành những năng lực không có mất đi đâu. Tỉ như kiếp trước ta giỏi toán học, kiếp nầy ta học hỏi môn đó một cách dễ dàng và c̣n giỏi hơn kiếp trước. Như tôi đă nói, đứa nhỏ mới sanh ra không có cái Trí. Nó có những chất khí để làm ra cái Trí. Những chất khí nầy in như những chất khí làm cái Trí kiếp trước. Song ngay từ khi c̣n bé thơ đến lúc trưởng thành, đứa nhỏ đă bị những tập quán, những sự dạy dỗ của cha mẹ và luôn những sự học hỏi của nó sửa đổi cái Trí nó măi. C̣n một nỗi nữa, trong kiếp nầy những chuyện của ḿnh làm hồi 11-12 tuổi, bây giờ ḿnh đă quên ráo th́ bảo sao nhớ hết những chuyện cả ngàn năm trước được.
Đấng tạo hóa muốn cho ta quên những việc ta đă làm kiếp trước là điều rất tốt, hữu ích cho ta lắm. Con người c̣n vô minh thế nào trong những việc làm cũng dữ nhiều, lành ít. Con người bị quả báo trả lại mà nhớ tới những việc ác đă làm th́ sẽ ăn năn buồn tủi măi. Ngày đêm nuôi những tư tưởng buồn bực, thảm sầu th́ đă hại cho ḿnh, mà c̣n hại luôn nhiều kẻ khác nữa. Đó là một lẽ.
C̣n một lẽ rất trọng hệ là nếu con người nhớ lại những kẻ hảm hại ḿnh kiếp trước th́ chi cho khỏi nổi giận, toan trả oán thù. Cái oan gia kéo dài ra măi từ kiếp nầy tới kiếp kia, không biết chừng nào mới dứt. Đây nói về những người thường, trái lại những người tu hành đắc đạo mở được huệ nhăn th́ thấy và biết được mấy kiếp trước của ḿnh. Những kiếp con người đều có dây liên lạc với nhau. Biết được kiếp mới rồi đây đầu thai th́ có thể truy ra cả trăm kiếp trước nữa.
CHƯƠNG THỨ NH̀
chương 1
chương 2 chương 3
chương 4 chương 5
cuối sách đầu sách chú thích
phụ lục
NHỮNG QUAN NIỆM VỀ KIẾP LUÂN HỒI
Không phải mỗi người trên địa cầu nầy đều tin có kiếp Luân hồi. Mà những dân tộc tin rằng linh hồn bất diệt và sau khi chết c̣n trở lại thế gian cũng có những quan niệm khác nhau.
Tôi xin kể mấy cái đại khái ra sau đây :
I. – Phái không tin có Luân hồi, mà tin có tâm linh của đứa nhỏ sanh ra một lượt với nó. Có một hạng người tưởng tâm linh của đứa nhỏ sanh ra một lượt với nó, bởi họ thấy đứa nhỏ càng ngày càng lớn th́ tâm linh nó càng ngày càng mở mang. Người ta chắc rằng cái óc sanh ra tâm linh và chết rồi tâm linh cũng tan mất. Thuộc về hạng người nầy là mấy vị bác sĩ, các nhà khoa học, các nhà thông thái không tin có linh hồn. Những bằng chứng của phái Thần linh học đem ra nói về linh hồn bất diệt không đủ sức cảm hóa các ngài ấy được. Các ngài vẫn c̣n hoài nghi, vẫn c̣n t́m kiếm măi mà điều nầy c̣n tốt hơn là mê tín và tin dị đoan.
II. – Phái Thiên Chúa. Phái Thiên Chúa Giáo tin rằng: lúc đứa nhỏ lọt ḷng mẹ th́ Đức Chúa Trời sanh cho nó một cái linh hồn. Đứa nhỏ nầy tùy theo sự hành động của nó ở Trần, sau khi chết rồi th́ linh hồn nó được về Thiên Đường hưởng phước đời đời hay phải sa Địa ngục chịu h́nh phạt măi măi chớ không tin có Luân hồi.
Đấng Christ có dạy sự luân hồi hay không ? Tôi tưởng “Có” nhưng Ngài không nói trắng ra. Những bằng cớ đó ở trong mấy câu nầy : “Bởi v́ các nhà tiên tri và luật pháp có đoán trước tới Jean và nếu các người muốn hiểu Jean th́ Jean là Elie, Đấng tiên tri phải đến đó”.
(Saint Matthieu XI, 13-14)
Car tous les prophètes et la loi ont prophétisé jusqu’à Jean. Et si vous voulez le compredre, il est cet Elie qui devait venir
(Saint Matthieu XI, 13-14)
III. – Jésus tới địa phận Césarée de Philippe mới hỏi môn đồ rằng: “Họ nói Thầy là ai ? Thầy đây là con của người”. Các môn đồ trả lời: “Mấy người nầy th́ nói Thầy là Jean Baptiste, mấy người kia th́ nói Thầy là Elie, c̣n mấy người khác th́ nói Thầy là Jérémie hay là một Đấng tiên tri nào đó”.
Jésus étant arrivé dans le territoire de Césarée de Philippe, demanda à ses disiples: “Qui dit on “les uns disent que tu es Jean Baptiste, les autres Elie, les autres Jérémie ou l’un des prophètes.
(Saint Matthieu XVI, 13-14)
Các môn đồ mới hỏi Ngài câu nầy: “Tại sao mấy Thầy Thông giáo nói Elie phải tới trước ?” Ngài bèn trả lời: “Quả thật Elie phải tới trước đặng sắp đặt lại mọi việc. Mà Thầy nói với các con, Elie đă tới rồi mà họ không biết và họ đối đải với Elie theo ư muốn của họ. Nữa đây, cũng vậy, con của con người sẽ chịu đau khổ v́ họ”.
Các môn đồ hiểu rằng Ngài muốn nói về Jean Baptiste.
Les disciples lui firent cette question: “Pourquoi donc les scribes disent ils qu’Elie doit venir premièrement”. Il répondit: “Il est vrai qu’Elie doit venir et rétablir toutes choses. Mais je vous dis qu’Elie est déjà venu, qu’ils ne l’ont pas reconnu et qu’ils l’ont traité comme ils l’ont voulu . . . De même, le Fils de l’homme souffrira de leur part; les disciples comprirent alors qu’il leur parlait de Jean Baptiste”.
(Saint Matthieu XVII, 10 – 13)
IV. – Jésus thấy một người mù từ trong bụng mẹ đi ngang qua, các môn đồ mới hỏi Ngài câu nầy: “Thưa thầy, ai làm tội lỗi, người đó hay là cha mẹ va, cho nên va sanh ra th́ đă mang tật mù”.
Jésus vit en passant un homme aveugle de naissance. Ses disciples lui firent cette question: “Rabbi, qui a péché, cet homme ou ses parents pour qu’il soit né aveugle”.
(Saint Jean IX, I)
V. – Kẻ nào đắc thắng th́ ta sẽ cho nó làm một cây trụ ở trong đền thờ Đức Chúa Trời của ta và nó sẽ không có ra khỏi chốn đó nữa.
Celui qui vainera, je ferai de lui une colonne dans le temple de mon Dieu et il n’en sortira plus”.
(Apocalypse III, 12)
Theo ư tôi th́:
a) Đấng Christ có dạy Luân hồi. Bằng cớ đó ở trong ba câu nầy:
10 Nếu các ngươi muốn hiểu Jean th́ Jean là Elie, Đấng tiên tri phải đến đó.
(Saint Matthieu XI, 13 – 14)
20 Quả thật th́ Elie phải tới trước đặng sắp đặt mọi việc. Mà Thầy nói với các con, Elie đă tới rồi mà họ không biết và họ đă đối đải với Elie như ư họ muốn . . . Các môn đồ hiều rằng Ngài muốn nói về Jean Baptiste.
(Saint Matthieu XVII, 10 – 13)
30 Kẻ nào đắc thắng th́ ta sẽ cho nó làm một cây trụ ở trong đền thờ Đức Chúa Trời của ta và nó sẽ không có ra khỏi chốn đó nữa.
(Apocalyse III, 12)
Trong hai câu đầu rơ ràng Ngài nói Elie đầu thai lại làm Jean Baptiste. Các môn đồ cũng hiểu ư Ngài muốn nói về Jean Baptiste vậy. Mấy chữ “tới trước” và “tới rồi” nghĩa là đầu thai lại. Elie chết đă lâu mà bây giờ Ngài phải tới trước và Ngài đă tới rồi, nếu không phải có nghĩa là Elie luân hồi lại, th́ phải giải làm sao bây giờ. C̣n câu thứ ba: kẻ nào đắc thắng th́ không có ra khỏi đền thờ, có phải là không đi đầu thai nữa chăng ?
b) Thuở đó thiên hạ đều tin có kiếp Luân hồi. Bởi thế, khi Đức Jésus hỏi các môn đồ: “Họ nói Thầy là ai !” Th́ các môn đồ trả lời: “Mấy người nầy th́ nói Thầy là Jean Baptiste, mấy người kia th́ nói Thầy là Elie, và mấy người khác th́ nói Thầy là Jérémie hay là Đấng tiên tri nào đó”.
Jean Baptiste mới bị xử trảm cách đó ít lâu, c̣n Elie, Jérémie và các Đấng tiên tri chết đă mấy đời rồi. Người nào nói Jésus là Jean Baptiste th́ là tin rằng hồn Jean Baptiste mượn xác Đức Jésus đặng dạy Đạo. C̣n mấy người kia th́ tin rằng Đức Elie, Jérémie hay là một vị Tiên tri nào đời trước, bây giờ đầu thai lại làm Jésus.
Đức Jésus nghe các môn đồ trả lời như vậy cũng không quở. Phải chi đó là câu chuyện dị đoan phi lư, như điều của các Thầy Thông giáo đă làm th́ Ngài đă sửa dạy đệ tử rồi.
c) Các vị môn đồ cũng tin có Luân hồi Quả báo. Cũng như dân chúng, các vị môn đồ vẫn tin có Luân hồi Quả báo. Không vậy th́ đâu có hỏi đức Jésus câu nầy : “Bạch Thầy ai làm tội ? Người đó hay là cha mẹ người đó ? Cho nên va sanh ra th́ đă mang tội thật rồi”. – Người đó sanh ra đă mù th́ va làm tội kiếp nầy sao được ? Mà nói va làm tội hồi c̣n ở trong bào thai, th́ càng vô lư; có chăng là va làm tội hồi kiếp trước, nên kiếp nầy mới lọt ḷng th́ đă mang tật rồi. Nhưng c̣n câu nầy nói rành hơn nữa. Chúa Jésus nói với Ni-cô-đem như vầy: “Thật vậy, ta nói với ngươi, nếu con người không sanh lại nữa th́ không hề thấy cơi Trời”. Ni-cô-đem thưa rằng: “Làm sao một người già rồi mà sanh lại được, có thế nào chun vô bụng mẹ rồi sanh ra lần thứ nh́”. Chúa Jésus đáp rằng: “Thật vậy, ta nói với người, nếu con người không sanh bằng nước và Tinh thần th́ không khi nào về cơi Trời được. Cái chi của xác thịt sanh ra th́ là xác thịt, cái chi của Tinh thần sanh ra th́ là Tinh thần. Người nghe ta nói chớ lấy làm lạ. Các người phải sanh lại nữa. Gió muốn thổi chỗ nào th́ thổi, ngươi nghe tiếng nó mà không biết nó ở đâu đến và đi đâu. Người nào của Tinh thần sanh ra cũng thế.
Khi Chúa thấy Ni-cô-đem không hiểu chi hết, Chúa bèn phán rằng: “Ngươi là người giáo sĩ dân Ít-ra-ên mà ngươi không hiểu mấy việc đó sao ?”
(Saint Jean III, 3 à 8)
Nous lisons dans l’évangile de Jean: “Il y avit un homme d’entre les Pharisiens, nommé Nicodème, l’un des principaux Juifs. Cet homme vint de nuit le trouver et lui dit: “Maître, nous savons que tu es un Docteur venu de la part de Dieu, car personne ne saurait faire les miracles que tu fais, si Dieu n’est avec lui”. Jésus lui répondit: “En vérité, je te le dis, que si in homme ne nait de nouveau, il ne peut voir le royaume de Dieu”. Nicodème lui dit: “Comment un homme peut-il naitre quand il est vieux ? Peut-il rentrer dans le ventre de sa mère et naitre ume seconde fois ?” Jésus Répondit: “En vérité, je te dis que si un homme ne nait d’eau et d’esprit, il ne peut entre dans le royaume de Dieu. Ce qui est né e la chair est chair, ce qui est né de l’esprit est esprit.
Ne t’étonne point de ce que je t’ai dit: il faut que vous naissiez de nouveau. La vent souffle où il veut, et tu en entends le bruit, mais tu ne sais ni d’où il vient ni où il va. Il en est de même de tout homme qui est né de l’esprit”.
Jésus ajoute ces paroles: “Tu es maître en Israël et tu ignores ces choses ?”
(Saint Jean III, 3 à 8)
SANH LẠI NỮA
Nghĩa là Luân hồi và cũng là người được điểm đạo (Intité) v́ xưa nay người được điểm đạo th́ gọi là người sanh lần thứ hai (Les 2 fois nés).
Sanh bằng nước và Tinh thần là nói bóng dáng về sự điểm đạo lần thứ nhứt (Passer la 1ère Grande Initiation). Bởi Ni-cô-đem không học khoa bí truyền nên không hiểu.
Chúa c̣n nói câu nầy mà xưa nay người giữ đạo ít có để ư đến : “Hăy được trọn lành như cha các ngươi ở trên Trời trọn lành vậy”.
(Saint Matthieu V, 48)
“Soyez donc parfaits comme votre Père qui est dans les cieux est parfait”.
(Saint Matthieu V, 48)
Con người không thế nào trọn lành trong một kiếp đâu v́ hễ trọn lành như Đức Thượng Đế th́ bằng Đức Thượng Đế rồi. Sự thật vẫn thế, song mỗi người có quyền tín ngưỡng tự do, nhưng đối với những vị không tin có kiếp luân hồi, tôi xin hiến câu chuyện thương tâm sau nầy xảy ra tại nước Anh.
“Một tội nhơn bị đầy khổ sai chung thân, mặc dầu va kêu oan vô tội, va cũng không tránh được kiếp lao tù. Hai chục năm sau, chánh thủ phạm trước khi tắt hơi trên giường bịnh, mới thú thật với nhà chức trách, tội ác nó đă làm.
Quan ṭa mới biết đặng tội nhơn trước kia bị hàm oan bèn ra lịnh tha bổng anh ra. Nhưng mà 20 năm trong ngục thất, xác thân anh trở nên tiều tụy chỉ c̣n là một mảnh h́nh hài khô héo, tâm thần tán loạn. Một vị mục sư đạo Tin lành tấm ḷng từ thiện thường hay gần gũi với những tù nhơn mản tội đặng dạy dỗ, gặp anh mới an ủi và khuyên lơn anh vô đạo Thiên Chúa. Nhưng Ngài không cảm hóa anh nầy được, bèn vịn vai ảnh mà nói: “Thôi, anh hăy bền chí, mạnh bạo lên và hăy hết ḷng tin nơi Thiên Ư cùng là lời hứa của Đấng Christ”. Vừa nghe dứt câu nầy, anh ta vùng nhảy ngược lên, cặp mắt lộ ra vẻ căm tức, anh bèn hỏi mục sư câu nầy: “Ngài dám nói rằng tại ư trời đem bỏ tôi vào ngục chăng ? Nếu Đức Chúa Trời công b́nh chánh trực và từ bi bác ái sao Ngài không cứu tôi.
Tôi có làm tội t́nh ǵ mà đáng bị hành phạt như thế ? Tôi ngay thật, tôi thương gia quyến tôi, tôi làm việc đặng nuôi vợ và mấy đứa con tôi, mà người ta bắt tôi ném vào địa ngục v́ một tội ác mà tôi không có phạm. Vậy th́ tại ư trời muốn cho vợ con tôi chết đói đó ? Chúng nó bây giờ ở đâu ? Tôi không được tin tức chúng nó đă lâu quá rồi. Chúng nó nghèo khổ, hay chết mất, hay c̣n tồi tệ hơn nữa. Nầy ông hăy xem lại tôi đây.
Ngày nay tôi thành một đứa vô dụng, một phế nhơn, bị ruồng bỏ trên đống phân của xă hội văn minh loài người như ông đó. Rồi ông c̣n nói với tôi, mấy điều đó là tại ư muốn của Đức Chúa Trời nữa. Ông hăy đi đi, tôi không cần Đức Chúa Trời của ông đâu. Ông Mục sư bỏ đi một nước, trong ḷng phiền muộn, v́ không c̣n lời lẽ nào biện luận rằng Đức Chúa Trời Ngài rất nhơn từ”.
Không riêng ǵ nước Anh, những chuyện hàm oan như thế nước nào cũng có thiếu ǵ, hạng nhứt là ở xứ ḿnh đây. Những vị tin rằng một lần đứa nhỏ sanh ra th́ Đức Chúa Trời tạo cho nó một linh hồn, hăy suy nghĩ về câu chuyện ông Mục sư trên đây và giải quyết mấy vấn đề sau nầy.
10 Sự sai biệt giữa các dân tộc. – Cũng thời mặt mũi, tay chơn, đầu óc như nhau mà giống da trắng lại văn minh và khéo léo hơn các giống da vàng, da đen và da đỏ; từ tánh t́nh, phong tục, tôn giáo cho tới kỹ nghệ, văn chương và mỹ thuật cũng đều khác hẳn nhau. Tại sao thế ? Có người vào đài ra các, trọn đời phú quí phong lưu, lại cũng có kẻ măn kiếp, da cháy mày nám, không thoát ra khỏi nhà tranh, vách đất.
Lấy cái chi mà định số phần họ như vậy ?
20 Sự hỗn loạn ở cơi Trần. – Ḍm lại cơi Trần th́ thấy đầy những sự hỗn loạn. Đạo đức suy đồi, luân thường đảo ngược, mạnh được yếu thua, khôn sống bống chết. Người gian xảo giàu sang được kính trọng, kẻ chơn thật nghèo khổ bị khinh khi. Đồng tiền vẽ mặt người, đổi trắng thay đen trong chớp mắt. Tham lợi cầu danh nung ḷ lửa dục, quạt ngọn gió tham, vùi lấp thiên chơn làm điều tà vạy. Người giết người, thú hại thú, cấu xé lẫn nhau. Sự thật như thế, sao lại nói trời đất vô tư ?
30 Ai gây chiến tranh giặc giả . – Tại ḷng tham vọng của con người hay là tại ḷng Trời ? Dưới trận mưa bom, muôn ngàn sanh linh xương tan thịt nát, nhà cửa tiêu đ́ều, giang sơn nghiêng ngửa. Chúng sanh làm tội t́nh ǵ mà hành phạt như thế ?
Nếu như tin có “Ông Trời” sanh ra mỗi đứa con nít một cái linh hồn, th́ phải nghĩ đến hai điều nầy, hoặc là ông Trời bất công và hung ác, muốn thưởng ai th́ thưởng, muốn phạt ai th́ phạt một cách vô lối, hoặc là ông Trời bất lực, sanh thế gian rồi bỏ đó mặc t́nh chúng sanh xô xát nhau, tàn sát nhau trối kệ, Ngài không đoái hoài tới nữa, v́ Ngài không đủ sức dạy dỗ và trừng trị chúng nó. Điều nầy có đúng với Chơn lư hay không ? Quả là không.
Chút nữa tôi sẽ giải rơ.
ĐẠO PHẬT
Tôi chẳng rơ Đức Phật dạy Luân hồi thế nào, nếu lấy theo kinh sách mà nói th́ có nhiều chỗ trái ngược nhau. Như trong cuốn kinh Sa-mi-dút-ta Ni-ca-da (Samyutta Nikâya) có thuật chuyện thầy đạo sĩ du phương Hoa-ca-gắt-ta (Vacchagâtta) đến hỏi Phật như vầy: “Bạch Phật, vậy chớ có bản ngă hay không ?” Phật làm thinh, đạo sĩ bèn hỏi nữa: “Bạch Phật, tại sao vậy ? Không có bản ngả hay sao ?”. Phật cũng không đáp. Đạo sĩ bèn đứng dậy từ giả ra đi. Bản ngă tức là Linh hồn (Xin xem cuốn Luân lư Đạo Phật của tôi).
C̣n nhiều cuốn sách khác lại nói linh hồn sau khi thác bị dẫn xuống vua Diêm vương coi xử. Trong hai ba chục muôn người chỉ có một vài người được gọi là thiện nhơn, c̣n bao nhiêu bị đày vào Địa ngục đặng hành tội một ít lâu. Rồi sau đi đầu thai có khi làm người ta, có khi làm thú, hoặc làm heo dê, hoặc trâu chó, v.v. . . Phần riêng tôi, tôi không tin được điều nầy. Trừ ra mấy anh bàng môn tả đạo, th́ người thế làm tội là tại không thông luật Trời. Mà xét lại chưa có Đạo nào đem luật Trời dạy rành rẽ cho chúng sanh biết làm sao gọi là tội, làm sao gọi là phước cả. Thí dụ tội nhơn hỏi Diêm vương câu nầy: “Tôi sanh ra ở đời, tôi phải làm ăn, tôi phải bương chải cách nào đặng có một địa vị cao quí ở xă hội hầu nuôi gia đ́nh tôi, không vậy th́ tôi bị khinh rẽ; tôi bị nghèo khổ, vợ con tôi sẽ bị đói rách. Không ai chỉ cho tôi biết luật Trời thế nào đặng tôi đừng phạm th́ làm sao Ngài bắt tội tôi ? Đứng vào địa vị tôi, Ngài có làm như tôi không ?” Th́ vua Diêm vương sẽ trả lời bằng cách nào bây giờ ? Con người làm tội tại cơi Trần th́ phải đầu thai lại cơi Trần, đặng đền tội gọi là trả quả. Nói cho đúng lư, không có chi gọi là tội, không có chi gọi là phước cả.
Những điều gọi “tội phước” là những việc làm thuận hay nghịch với ḷng Trời. Hễ thuận với ḷng Trời th́ cái kết quả đẹp, gọi là phước. Nghịch với ḷng Trời th́ cái kết quả xấu, gọi là tội (Xin xem cuốn Nhân Quả). C̣n sự đầu thai làm chó, làm heo, sự đó không hề có. Những thú vật một giống với nhau th́ có một hồn chung gọi là hồn khóm (âme groupe).
C̣n mỗi người có hồn riêng biệt, không khi nào linh hồn trở lại nhập vô hồn khóm đặng làm con thú như xưa được. (Chút nữa tôi sẽ giải rơ).
Nhưng có một vài trường hợp đặc biệt, hồn người nhập vô ḿnh thú do những nguyên nhân sau đây:
Nguyên nhân thứ nhứt. - Có người lúc sanh tiền trọn đời nuôi dưỡng một t́nh dục hết sức xấu xa, nói cho đúng th́ tánh đó thuộc về loài thú, chi nên cái Vía của va có những đặc điểm của cái Vía con thú nào mà mà t́nh dục y như va, nghĩa là cái Vía của va giống h́nh con thú đó. Khi va thác rồi lên cơi Trung giới, hay là lúc va trở xuống đi đầu thai, cái Vía va bị rút vào ḿnh con thú nào hạp với va bởi tại hai luồng từ điển rung động một cách với nhau. Va bị cột dính vào ḿnh con thú mà không làm chủ nó được v́ nó c̣n hồn của nó. Hồn nó sai khiến nó như thường. Va cũng không mất tánh cách con người, va ở cơi Trung giới tỉnh táo như thường, ngặt không thể dùng xác con thú đặng hiện ra ở cơi Trần v́ cơ quan con thú đâu giống cơ quan của con người. Va bị hành phạt như thế không khác nào bị ở tù. Chừng con thú chết rồi va thoát ra ngoài, rồi cũng đi đầu thai làm người như thường. Trường hợp nầy vẫn ít có lắm, không nên tưởng rằng người ta thường gặp chuyện như thế đâu. Thường thường người ta dâm loàn quá, cái Vía bị nhiễm thú tánh, chừng đi đầu thai th́ đứa nhỏ sanh ra ḿnh người đầu thú, như đầu chó, đầu heo, vân vân… Mấy cái quái thai như vậy là kết quả của tánh thú dục. Ai là người có bịnh ấy, nên mau ăn năn chừa cải, sớm chừng nào tốt chừng nấy.
Nguyên nhân thứ nh́. – Xin nhắc lại, thường thường hễ sau khi con người chết, cái Phách, cái Vía xuất ra khỏi xác: con người mê muội, trong một lúc không c̣n biết chi cả, tới chừng cái Phách ĺa cái Vía rớt ra ngoài th́ con người mới tỉnh lại thấy ḿnh ở chốn khác, cơi nầy tức là cơi Trung giới.
Nhưng có vài người không biết cái chết là thay h́nh đổi dạng, cho nên ham sống và sợ chết quá lẽ, cho đến khi tắt hơi mà c̣n nắm nuối cơi Trần và cứ tưởng ḿnh c̣n sống măi.
Cái Phách và cái Vía ra khỏi xác, song cái Phách c̣n dính với cái Vía, không ĺa khỏi được. Lúc nầy con người nhập vô cái xác cũ không đươc mà lên cơi Trung giới cũng không được v́ bị cái Phách cản trở. Con người bay phiêu phiêu, phưởng phưởng trên không, chẳng khác nào ở trong đám sương mù, thấy những sự kỳ dị ở bốn cảnh tinh khí của cơi Trần nên hóa ra hăi hùng chạy trốn đầu nầy đầu kia.
Muốn nhập vô xác đồng cốt th́ bọn cô bà giữ đồng cốt xua đuổi đi, muốn xác kẻ khác cũng chẳng được v́ xác nào có linh hồn nấy, ai cho. Cực chẳng đă quá có người nhập vô ḿnh thú vật, họ rán xua đuổi hồn con thú ra ngoài, họ làm chủ con thú một ít lâu và nhờ cặp mắt nó mà họ xem lại cơi Trần.
Nếu con thú bị đánh đập th́ họ thấy cũng đau đớn vậy. Lúc người ta bắt con thú làm thịt, họ cũng thấy họ bị thọc huyết, họ dẫy dụa rên la thảm thiết. Chừng con thú chết rồi họ cũng thong thả như trước vậy. Thiệt là tội nghiệp cho mấy người đó.
Nếu họ quyết ư, tức th́ cái Phách rớt ra, họ qua cơi Trung giới liền, lựa là phải nhập vô ḿnh thú vật. Tại họ không biết, mà có nhiều đệ tử Chơn tiên và nhiều hồn có ḷng từ thiện muốn giúp họ, tới giải cho họ nghe mà họ cũng c̣n hoài nghi măi. Tới một ngày kia cái Phách tan ră lần lần, họ mới tỉnh ngộ.
Có người hàng heo thuật lại rằng lúc họ cầm dao thọc huyết th́ nghe con heo nói: “Tội nghiệp tôi, đừng giết tôi, tôi là người ta”. Họ nghe vậy hoảng hồn bỏ con heo đó, đâm đầu mà chạy. Chuyện nầy là thật chớ chẳng phải là bịa đặt. Song nên biết rằng con heo không nói ra tiếng người được, mà lúc ấy hồn người ở trong ḿnh con heo, nói bằng tư tưởng.
Tư tưởng vô trí người hàng heo, làm cho nghe mấy lời năn nỉ kia. Những con thú thường bị ám ảnh là: trừu, heo, ḅ; c̣n chó, mèo hay khỉ th́ ít lắm.
Những trường hợp nầy cũng không phải là con người đầu thai làm thú vật. Tại con người khờ dại muốn sống măi ở cơi Trần, nên xảy ra mấy chuyện không hay đó. Chừng thông hiểu luật Trời rồi không c̣n tái phạm mấy lỗi đó nữa đâu.
Nguyên nhân thứ ba. – Nguyên nhân thứ ba là sự tối độc ác đối với con thú nào, quả báo sẽ buộc người hung tợn vào ḿnh con thú đó đặng chịu đau khổ chung với nó.
Ba trường hợp kể trên đây, toàn là những chuyện bất thường: chớ nên kết luận rằng hễ con người làm ác ở cơi Trần th́ kiếp sau đầu thai làm thú vật. Những quan niệm đại khái về kiếp Luân hồi th́ như thế, tôi tưởng nói bao nhiêu đó đă đủ, suy ra cho rộng th́ c̣n hiểu nhiều nữa.
Đạo Phật dạy Luân hồi, song bên Nam Tôn nói rằng: “Duy có nhơn quả truyền lại đời sau mà thôi, chớ linh hồn tiêu mất rồi”. Nói như thế rất lầm. Hồi Phật bỏ xác rồi, quả báo của Phật hay là linh hồn của Phật nhập vô Đại Niết Bàn ?
Phật dạy rằng: “Khi con người tu hành đúng công quả th́ biết đặng mấy kiếp trước ḿnh thế nào”. Phật có thí dụ một chuyện như sau đây: Có một người kia từ giả làng ḿnh ở, đi tới làng khác, rồi bỏ làng khác đó, đi lại làng khác nữa. Chừng trở về làng cũ, người đó nói như vầy: “Thiệt là tôi đi từ làng nầy tới làng kia. Tới đâu tôi cũng có cách ngồi đứng riêng. Rồi chính là tôi trở về làng cũ đây”.
Người chơn tu kia đắc Đạo rồi, biết hết các kiếp trước của ḿnh cũng như người đi du lịch nói trên đây vậy. Người chơn tu nhớ rằng: “Hồi tôi ở chỗ nào đó, tôi tên chi, tôi sanh trong gia quyến nào, tôi dùng vật thực nào, tôi chịu đau đớn và được vui vẻ làm sao. Rồi tôi bỏ chốn đó sanh vào chốn khác, cách ăn ở tôi khác nữa. Bây giờ tôi đầu thai ở chốn nầy đây”. Như thế làm sao nói rằng quả báo con người truyền lại đời sau ?
ĐẠO HỒI HỒI
Trong cuốn Co-Răn, là cuốn kinh thánh đạo Hồi Hồi và cuốn Mesnavi có mấy câu nầy: