Không Tôn Giáo Nào Cao Hơn Chân Lư

 HOME  sách   TIỂU SỬ   BẢN TIN   H̀NH ẢNH   thIỀN  BÀI VỞ   THƠ   gifts   TẾT 2006  BOOKS  MAGAZINES

 

PHƯƠNG THUẬT

(MAGIE)

 

trích từ quyển THIÊN NHIÊN HUYỀN BÍ của NGUYỄN HỮU KIỆT

lược dịch quyển ISIS UNVEILED của H. P. BLAVATSKY


   

Mamonides, nhà thần học và đại sử gia Do Thái đă chứng minh một cách thỏa đáng rằng nền Phương Thuật của xứ Chaldée, khoa Huyền môn của Moise và của những đạo gia cổ xưa, đều hoàn toàn căn cứ trên một sự hiểu biết rộng răi tham bác về nhiều ngành khoa học tự nhiên, ngày nay đă bị lăng quên và biệt tích. Những đạo gia thời cổ đă từng hiểu biết tường tận về tất cả những đặc tính và khả năng của các loài khoáng vật, thảo mộc và thú cầm, thông hiểu tinh vi các khoa vật lư và hóa học bí truyền cùng các khoa tâm lư cũng như Sinh lư học. Không ai c̣n lạ ǵ nghe nói các vị ấy, vốn đă từng được thụ huấn trong những thánh điện ẩn tàng của những đền thờ cổ, có thể làm được những việc nhiệm mầu mà thậm chí vào thời buổi khoa học tiến bộ ngày nay, người ta coi như những phép lạ.

Những bậc thánh nhân sở đắc được khoa Huyền môn này thật rất hiếm. Các ngài không thể vượt quá cái giới hạn của những ǵ dành cho người thế gian được biết, và không một ai chí đến các ngài, có thể vượt qua lằn mức đă vạch sẵn do bàn tay mầu nhiệm của đấng Thiêng liêng. Người du khách đă từng gặp các bậc siêu nhân ấy trên bờ con sông Hằng linh thiêng, trong những ngôi đền cổ hoang tàn ở thành Thèbes, hoặc trong những thánh điện vắng lặng thâm u ở Luxor trên xứ cổ Ai Cập. Trong những nơi đền miếu cổ kính thâm nghiêm này, với những phù hiệu bí mật dị kỳ hấp dẫn sự chú ư của người du khách mà không ai đă từng thấu hiểu ư nghĩa diệu huyền, người ta cũng thường chạm trán và gặp gỡ các bậc siêu nhân ấy nhưng ít khi nhận biết được các ngài là ai. Những thiên hồi kư lịch sử cũng đă ghi chép sự xuất hiện của các ngài trong những cung điện lộng lẫy huy hoàng của các bậc vương giả, quí tộc Âu châu hồi thế kỷ trước. Người ta cũng lại gặp các ngài trên những vùng đồng cát hoang vu của băi sa mạc Sahara, hoặc trong những hang động Elephanta của xứ Ấn Độ. Các ngài có thể hiện diện ở khắp nơi, nhưng chỉ để lộ tung tích đối với những người nào dành trọn cuộc đời xả thân cầu Đạo và không bỏ cuộc nửa chừng.

Có xứ nào trên thế giới xưa nay chưa từng thực hành khoa Phương Thuật? Có thời đại nào mà khoa ấy đă hoàn toàn bị lăng quên?

Trong những tài liệu cổ xưa nhất mà chúng tôi đang nắm giữ là pho kinh Vệ đà và bộ Cổ Luật Manou của Ấn Độ, chúng tôi thấy có những nghi thức về huyền thuật tế lễ (ceremonial magic) đă từng được người Bà la môn chấp nhận và thực hành. Trong thời đại này, các xứ Tây Tạng, Nhật Bổn và Trung Hoa cũng đang truyền dạy những bí pháp được lưu truyền từ người Chaldée cổ xưa. Các đạo gia những xứ kể trên c̣n chứng minh cụ thể những điều họ truyền dạy: sự tu tŕ, tinh luyện thể chất lẫn tinh thần, và sự thực hành vài phép khắc kỷ, sẽ giúp cho hành giả phát triển khả năng tuệ giác của Linh hồn. Nhờ kiểm chế được cái tinh thần bất diệt của chính ḿnh, hành giả sở đắc được những quyền năng nhiệm mầu đối với những vong linh thấp kém.

Ở phương Tây, chúng tôi nhận thấy Phương Thuật cũng đă có một dĩ văng cổ xưa như ở phương Đông. Những thuật sĩ Druides của Anh quốc thời cổ đă từng thực hành khoa ấy trong những hang động thâm u của xứ họ, và sử gia Pline cũng đă ghi chép nhiều trang sử về sự minh triết của những nhà lănh đạo chủng tộc Thanh Tề (Celtes). Những thuật sĩ Semothees của xứ Gaule đă từng tŕnh giải các khoa học vật lư cũng như khoa học tâm linh. Họ đă từng giảng dạy những bí mật của vũ trụ, sự vận hành điều ḥa tuần tự của các thiên thể, sự h́nh thành quả địa cầu, và trên hết mọi sự, tính chất bất tử của Linh hồn. Trong những cụm rừng thiêng của xứ họ, các bậc cao đồ thường hội họp vào những giờ thanh vắng lúc nửa đêm để học về nguồn gốc, lịch tŕnh tiến hóa và tương lai của con người. Họ không cần đèn lửa hay chất đốt nhân tạo để thắp sáng các đền thờ, v́ ‘đă có chị Hằng trinh bạch tỏa những ánh sáng màu bạc trên đầu họ; và những giáo sĩ bạch y của họ biết cách giao tiếp với nữ chúa cô đơn của nền trời xanh thẳm đầy sao’. (Sử gia Pline).

Phương Thuật hay Huyền Thuật (Magie) có một dĩ văng cổ xưa cũng như con người. Người ta không thể biết được nó có từ bao giờ, cũng như không thể định chắc từ bao giờ con người đầu tiên sinh ra trên mặt đất. Vài tác giả cận đại muốn chứng tỏ rằng Zoroastre là nhà phát minh nền Phương Thuật bởi v́ ngài là nhà sáng lập nên tôn giáo Magi. Nhưng các sử gia thời cổ đều đă chứng minh một cách quyết định rằng Zoroastre chỉ là một nhà cải tổ nền Phương Thuật của người Chaldée và cổ Ai Cập.

 

NỀN PHƯƠNG THUẬT AI CẬP

 

Không ai c̣n chất vấn giá trị của Champollion như một nhà Ai Cập học uyên bác. Ông ta cho biết mọi sự đều chứng tỏ rằng người cổ Ai Cập vốn có quan niệm độc thần một cách sâu xa. Những kinh sách của giáo chủ Hermès, mà tính cách cổ xưa đắm ch́m trong vực thẳm của thời gian, đă được nhà học giả này chứng minh là hoàn toàn chính xác trong từng chi tiết nhỏ nhặt. Học giả Đức Ennermoser cũng nói: “Các sử gia, triết gia, đạo gia Hi Lạp thời cổ như Hérodote, Thalès, Parménides, Empedocles, Orphée và Pythagore đều đă từng đi sang Ai Cập và các xứ phương Đông để được thụ huấn và sở đắc các pháp bí truyền về Phương Thuật và khoa Huyền môn”. Cũng chính tại các xứ đó mà Moise đă đắc đạo, và đức Jésus đă trải qua thời kỳ niên thiếu của đời ngài.

Thời xưa, đó là những nơi tựu họp những người tầm Đạo của bốn phương, trước khi đạo viện Alexandrie được thành lập. Ennermoser c̣n nói tiếp: “V́ những lư do nào mà những tổ chức Huyền môn đó được ít người biết như vậy, trải qua hằng bao nhiêu thế hệ thời gian và được lưu truyền trong rất nhiều dân tộc khác nhau? Đó là do sự im lặng tuyệt đối của người Đạo đồ huyền môn, dưới sự cam kết phải giữ ǵn bí mật. Một nguyên nhân khác có thể là do bởi sự tàn phá, hủy diệt và thất lạc của tất cả những sách vở về bút tích ghi chép giáo lư Huyền môn từ những thời kỳ cổ xưa nhất”.

Những tác phẩm của Numa, gồm những bộ sách trứ thuật về triết học tự nhiên đă được t́m thấy trong ngôi mộ của ông, nhưng lại không được phép đem ra phổ biến v́ người ta không muốn tiết lộ những điều bí mật thầm kín nhất của nền quốc giáo. Nguyên lăo viện và diễn đàn dân chúng đă quyết định thiêu hủy những pho tác phẩm ấy ở giữa nơi công cộng.

Phương Thuật được coi như một khoa học thiêng liêng đưa đến sự tham dự vào những đặc tính của Thượng Đế. Philo Juddoeus nói rằng: “Phương Thuật hé mở cho ta thấy sự tác động huyền diệu của thiên nhiên và đưa đến sự chiêm ngưỡng những quyền năng và đặc tính của Trời”. Trong những thời kỳ về sau, nó đă bị lạm dụng và hạ thấp đến mức trở thành khoa phù thủy, làm cho nó bị người đời chán ghét và ghê tởm. Bởi vậy, chúng ta chỉ đề cập tới Phương Thuật của thời cổ xưa trong những thế hệ xa xăm của quá khứ, khi mà mọi tôn giáo chân chính đều căn cứ trên sự hiểu biết những quyền năng thần bí ẩn tàng trong thiên nhiên.

Phương Thuật đă từng xuất hiện trên thế gian cùng với những chủng tộc đầu tiên của nhân loại.

Moise được truyền thụ sự hiểu biết về Phương Thuật do bà thái hậu xứ Ai Cập, mẹ của công chúa Thermuthis, đă cứu ông ta thoát khỏi nước lụt của sông Nile. Hoàng hậu Batria, vợ vua Pharaon, cũng là một nữ đạo đồ Huyền môn Ai Cập. Chính nhờ bà mà dân Do Thái có được nhà tiên tri và giáo chủ của họ (tức thánh Moise) ‘vị này được truyền thụ tất cả minh triết của xứ Ai Cập, và có bản lĩnh siêu việt trong lời nói cũng như việc làm’. Justin Martyr thuật lại lời dạy của Troque Pompei cho biết rằng Joseph đă sở đắc được sự hiểu biết rộng răi về ngành Phương Thuật trong thời gian học đạo với các vị đạo trưởng Ai Cập.

Cổ nhân đă từng biết rơ về một vài khoa học nhiều hơn cả những ǵ mà các nhà bác học thời nay đă khám phá. Tuy họ c̣n do dự chưa muốn thú nhận, nhưng có nhiều nhà bác học đă nh́n nhận sự thật đó. Tiến sĩ Todd Thomson, một nhà khảo cứu về Khoa học Huyền bí tuyên bố rằng: “Tŕnh độ kiến thức khoa học trong một thời kỳ cổ xưa của xă hội loài người vốn cao hơn là thời nay sẵn sàng chấp nhận. Những kiến thức đó chỉ giới hạn trong các đền thờ, được che giấu kỹ đối với người thế gian phàm tục, và chỉ được truyền dạy cho giới tư tế, tăng lữ”. Bàn về Huyền môn Kabala, nhà bác học Đức, Franz Von Baader đă tuyên bố rằng; “Không những sự giải thoát tâm linh và minh triết chúng ta, mà chính khoa học của chúng ta cũng đều xuất xứ từ người Do Thái”. Nhưng tại sao lại không hoàn chỉnh câu ấy và nói cho độc giả biết từ đâu người Do Thái đă thu nhập được những kiến thức của họ?

 

NỀN PHƯƠNG THUẬT DO THÁI

 

Triết gia Origène của môn phái Alexandrie cho biết rằng thánh Moise, ngoài ra việc giảng dạy giáo lư công truyền, c̣n tiết lộ vài điều bí mật rất quan trọng của giáo lư Huyền môn cho 70 vị trưỡng lăo, và dặn ḍ các vị này chỉ nên truyền lại cho những người nào họ xét thấy xứng đáng.

Thánh Jérome có nêu danh những người Do Thái của Tiberias Lydda như là những vị đạo sư duy nhất có thể dạy phương pháp thần bí để diễn đạt những bí pháp Huyền môn nói trên. Sau cùng, Ennemoser có bày tỏ quan niệm chắc chắn rằng ‘những tác phẩm của Dionysius Arcopagita thật sự căn cứ trên huyền môn Kabala của Do Thái’. Xét v́ môn phái Gnostics, gồm những người Gia Tô đầu tiên chỉ là những môn sinh theo môn phái Essenes cổ Ai Cập dưới một cái tên mới, nên sự kiện trên không có ǵ đáng ngạc nhiên. Giáo sư Molitor đă tuyên dương uy tín của huyền môn Kabala như sau:

“Thời đại vô nghĩa lư và nông cạn trong thần học cũng như trong các khoa học nay đă qua v́ lẽ chủ nghĩa duy lư chỉ để lại có sự trống rỗng, dường như nay đă đến lúc để cho chúng ta lại lưu ư trực tiếp đến sự mặc khải huyền bí, nó vốn là cái nguồn sống cho sự giải thoát của ḿnh. Khoa Huyền môn của xứ cổ Do Thái, vốn chứa đựng tất cả mọi sự bí nhiệm của xứ Do Thái ngày nay, và có nhiệm vụ xây dựng một nền thần học mới, căn cứ trên những nguyên tắc minh triết thâm sâu nhất, và đặt một nền tảng chắc chắn cho tất cả mọi khoa học lư tưởng. Nó sẽ mở một con đường mới đưa vào chốn mê cung tăm tối của những huyền thoại và bí pháp của những quốc gia cổ sơ . . . Chỉ có những truyền thống đó mới chứa đựng hệ thống huyền môn của những bậc tiên tri, hệ thống ấy nhà tiên tri Samuel không có sáng lập mà chỉ phục hồi trở lại. Mục đích của nó không ǵ khác hơn là hướng dẫn những môn đồ đi đến minh triết và kiến thức siêu việt, và khi họ đă được nhận xét là xứng đáng mới đưa họ bước vào cửa đạo huyền diệu thâm sâu hơn. Những giáo lư Huyền môn này cũng gồm cả ngành Phương Thuật, ngành này chia làm hai phái: Bạch phái tức là phái thực hành Huyền thuật chân chính, cao cả, thiêng liêng, và Hắc phái chuyên thực hành khoa phù thủy, ma thuật, tức Bàn môn Tả đạo. Trong Bạch phái, hành giả cố gắng giao cảm tâm linh với thế  giới bên ngoài để khám phá, học hỏi những điều huyền bí, ẩn tàng trong thiên nhiên. Trong phần Bạch Thuật này, y thực hành những việc tốt lành và hữu ích cho thế gian. C̣n trong phần Hắc Thuật, tà đạo, hành giả cố gắng kiểm chế các vong linh và sai khiến âm binh trong cơi trung giới, do bởi quyền năng đó, y có thể làm mọi điều tà vạy và phản tự nhiên”.

 

NỀN PHƯƠNG THUẬT ẤN ĐỘ

 

Tất cả mọi giới đều nh́n nhận rằng tự cổ, phương Đông vốn là nguồn gốc của mọi ngành học thuật và là nơi phát sinh ra ánh sáng. Riêng về ngành Phương Thuật, ít người đă nghe nói đến nền Phương Thuật Ấn Độ v́ ở xứ này khoa ấy không được phổ biến rộng răi như ở các xứ khác của phương Đông. Đối với người Ấn Độ, khoa ấy xưa nay vẫn là một khoa pháp môn bí truyền, được giữ ǵn c̣n cẩn mật hơn Huyền Thuật của các giới pháp sư hay tăng lữ Ai Cập. Khoa ấy được coi như thần thánh đến nỗi nó chỉ được thực hành trong những trường hợp khẩn cấp v́ ích lợi công cộng. Ở Ấn Độ, Phương Thuật được đặt lên cao hơn cả vấn đề tôn giáo v́ nó được coi như là một khoa học thiêng liêng.

Những vị đạo sư Ai Cập, tuy có đạo hạnh tinh thâm, cũng không thể so sánh với những đạo sĩ khổ hạnh Ấn Độ về mức độ thánh thiện của đời sống tâm linh cao cả hay về quyền phép thần thông mà họ thâu hoạch được bằng sự dày công tu luyện. Những người từng biết rơ đời sống của họ c̣n kính phục họ hơn cả những nhà thuật sĩ xứ Chaldée. Khước từ tất cả mọi tiện nghi của đời sống, họ vào ở chốn rừng sâu và sống cuộc đời u tịch cô liêu của nhà tu ẩn dật, trong khi các vị đạo sư Ai Cập ít nhất cũng c̣n có đời sống tập thể trong các đền thờ. Tuy rằng dư luận người đời vẫn khinh miệt tất cả những kẻ thực hành những môn ảo thuật, bói toán, tiên tri v.v. . . Nhưng họ vẫn đề cao các nhà đạo sĩ Ấn Độ như những bậc dị nhân nắm giữ những bí mật thâm sâu thần diệu nhất về thuật chữa bịnh cứu khổ cho người đời.

Trong những đạo viện ở Ấn Độ, c̣n được giữ ǵn nhiều tài liệu ghi chép những trường hợp chữa bịnh một cách nhiệm mầu làm bằng chứng về những quyền năng và minh triết của họ. Những vị đạo sĩ khổ hạnh ấy phải chăng là những nhà khai sáng nền Phương Thuật Ấn Độ hay chỉ là những người thừa kế pháp môn bí truyền được lưu truyền lại cho họ từ những bậc Thánh sư của thời thái cổ? Những học giả các thế hệ sau này cũng không giải đáp dứt khoát câu hỏi đó mà chỉ coi nó như là một vấn đề phiếm luận. Một tác giả cận đại nói rằng các vị đạo sĩ ấy từng lưu tâm đến việc giáo dục các giới hậu sinh và gieo rắc trong giới thanh niên những lư tưởng tâm linh cao cả.

Những giáo lư của các vị ấy truyền thụ cho đời mà các sử gia đă từng ghi chép, chứng tỏ rằng các vị ấy rất tinh thông lăo luyện về các môn triết học, đạo lư siêu h́nh, thiên văn, lư số, y thuật, tôn giáo v.v. . . Các vị ấy vẫn giữ phong độ cao khiết đối với những bậc đế vương có uy quyền thế lực to lớn nhất, mà họ không bao giờ hạ ḿnh đến viếng thăm hay cầu xin ân huệ. Nếu những bậc vua chúa muốn hỏi han ư kiến các nhà đạo sĩ th́ nhà vua phải đích thân t́m đến hoặc cho sứ giả đi mời. Đối với họ, không có một điều bí mật nào trong các loài khoáng vật hay thảo mộc mà họ không biết rơ. Họ đă khảo sát tường tận mọi điều huyền bí của thiên nhiên, mọi kiến thức về các ngành học thuật sinh lư và tâm linh họ đều nắm vững, kết quả của họ là đạt đến sự thông suốt nền khoa học huyền bí mà ngày nay người ta gọi là Phương Thuật hay Huyền Thuật (Magie).

Truyền thống cổ xưa nhất của người Do Thái là khoa Huyền môn Kabala, có thể truy nguyên từng chi tiết đến tận nguồn gốc nguyên thủy của nó ở khu vực phía Bắc xứ Ấn Độ hay Turkestan, rất lâu trước thời kỳ phân chia rơ rệt giữa những quốc gia thuộc chủng tộc Aryen và Ả Rập. Theo sử gia Josephus cho biết, vua Solomon từng được hậu thế tôn sùng v́ đắc phép thần thông, đă được truyền thụ bí pháp từ Ấn Độ do Hiram, vua xứ Ophir, và có lẽ Sheba. Chiếc nhẫn của ông thường gọi là “ấn của Solomon”, được nổi tiếng trong tất cả mọi huyền thoại của dân gian về mănh lực huyền diệu nhiếp phục được nhiều hạng thần linh và ma quỉ cũng xuất xứ từ nguồn gốc Ấn Độ.

Giáo sĩ Samuel Mateer của Hội Truyền giáo Luân Đôn, viết về những phù phép phương thuật của những bộ lạc thổ dân vùng Travancore (miền Nam Ấn Độ) cho biết ông có nắm được một bộ sách viết tay rất cổ về phương thuật và phù chú bí mật bằng chữ Malayalam, trong đó chỉ cách thức thực hiện nhiều pháp thuật với nhiều mục đích khác nhau. Ông có chép lại trong quyển sách của ông vài loại bùa với những h́nh vẽ và biểu tượng huyền thuật. Trong số đó, chúng tôi nhận thấy một h́nh vẽ với lời chỉ dẫn sau đây: “Để trị chứng bịnh tà nhập và làm cho bịnh nhân hết run rẩy, hăy vẽ h́nh ảnh này trên một loại cây có mũ và đóng một cây đinh trên đó. Cơn run rẩy sẽ dứt tuyệt”.

C̣n h́nh ảnh kia chính là h́nh vẽ “Ấn của vua Solomon”, tức hai h́nh tam giác tréo lên nhau của huyền môn Kabala. Vậy h́nh biểu tượng này là do người Ấn Độ thâu nhập của huyền môn Do Thái hay là của người Do Thái học được của người Ấn Độ do di sản truyền lại từ vua Solomon?

 

Nhưng chúng tôi sẽ bỏ qua sự tranh luận nhỏ nhặt này để tùy độc giả phê phán.

HẾT


 

Thông Thiên Học là Khoa Học của linh hồn.

Thông Thiên Học là Minh Triết Cổ Truyền được tŕnh bày lại theo thời đại hiện nay
 

Phương pháp có khác nhau, tư tưởng có khác nhau, cách thức có khác nhau, th́ việc làm của chúng ta mới linh động chớ không suy giảm, miễn hành vi ấy có t́nh thương dẩn dắt và ḷng nhân ái xét soi. (Annie  Besant)

xem tiếp


Hội Thông Thiên Học là một tổ chức quốc tế, với ư nghĩa rộng răi của từ, mà hội viên thuộc tất cả các giống dân, tín ngưỡng và ư kiến khác nhau nhưng họ hợp tác làm việc với nhau cùng chung một mục đích: sự tiến bộ của nhân loại - Nhưng với danh nghĩa là Hội, Hội hoàn toàn không thuộc về bất cứ quốc gia nào hoặc đảng phái chính trị nào.

Về phương diện Hội, họ chỉ có thể hành động tập thể cho các vấn đề chung có liên quan với Thông Thiên Học; về phương diện cá nhân, họ được hoàn toàn tự do để theo tư tưởng và hành động chính trị riêng biệt, miễn hành động đó đừng đi ngược lại nguyên lư của Thông Thiên Học và không có điều hại nào cho chính Hội Thông Thiên Học.
(Bí Quyết Thông Thiên Học, H. P. B
.)


Nếu mọi viên sỏi đều trở thành một viên hồng ngọc vô giá th́ viên sỏi và hồng ngọc ắt có giá trị giống như nhau.

Mọi người đều nghĩ rằng sự khôn ngoan của ḿnh là hoàn hảo, cũng như mọi bà mẹ đều cho rằng con của ḿnh là đẹp nhất.

“Con tôi là của tôi, tài sản này là của tôi”: một kẻ điên rồ bị giằn vật v́ những tư tưởng như thế. Bản thân y c̣n chưa thuộc về y chứ đừng nói tới con cái và của cải.

Bánh xe hi sinh có trục là T́nh Thương, lốp là Hành Động và căm là T́nh Huynh Đệ.

Thông Thiên Học không phải là việc thu tóm quyền lực dù là về mặt thông linh hay trí tuệ, mặc dù cả hai quyền năng đó đều phục vụ cho Thông Thiên Học.

Thông Thiên Học cũng theo đuổi hạnh phúc như người ta thường hiểu về từ ngữ này. Đó là v́ bước đầu tiên của nó là sự hi sinh, c̣n bước thứ nh́ là sự từ bỏ.

Thông Thiên Học là khoa học về sự sống, là nghệ thuật sống.

Thông Thiên Học là hiện thể của tinh thần mang lại sự sống; do đó không một điều ǵ mang tính giáo điều có thể thuộc về Thông Thiên Học.

Ngay cả trong rừng rậm cô liêu, tội lỗi vẫn chiến thắng kẻ không thánh thiện; kềm chế được giác quan ở ngay chính nhà ḿnh mới là tu khổ hạnh vậy.(Châu Ngọc Đông Phương)


Xin dắt tôi từ cõi gỉa đến cõi CHƠN,
Xin dắt tôi từ chỗ tối tăm đến nơi SÁNG SUỐT,
Xin dắt tôi từ cửa tử đến cõi TRƯỜNG SANH BẤT TỬ.
(Dưới Chơn Thầy)


Cái Trí là tay đại phá hoại Sự Thật. (Tiếng Nói Vô Thinh)


Ngươi hãy tiêu diệt lòng tham vọng, nhưng hãy làm việc như những kẻ lòng đầy tham vọng.
Ngươi hãy tiêu diệt lòng ham sống, nhưng hãy tôn trọng sự sống.
Ngươi hãy tiêu diệt lòng ham muốn sự tiện nghi, nhưng hãy sung sướng như những kẻ chỉ sống để hưởng lạc thú.


5.- Hãy diệt mọi ý thức chia rẽ. (Kill out all sense of separateness)

Chú giải : Bạn chớ tưởng là bạn có thể sống riêng biệt với những kẻ hung dữ, hạng người điên dại. Họ chính là bạn đó, mặc dầu họ ở trình độ kém hơn người bạn hoặc vị Thầy của bạn. Nhưng nếu bạn để nảy sinh cái ý nghĩ bạn không liên đới với một điều nào hoặc một tội lỗi nào tức là bạn tạo ra một nghiệp quả, nó sẽ buộc bạn vào điều đó hoặc người đó, cho đến ngày nào tâm hồn bạn nhận thấy rằng nó không thể sống riêng rẽ được. Bạn hãy nhớ rằng tội lỗi và nhục nhã của đời là tội lỗi và nhục nhã của bạn, bởi vì bạn là một phần tử của thế gian; nghiệp quả của bạn dệt chung và không thể tách rời Đại Nghiệp Quả được. Trước khi bạn được giác ngộ, bạn phải trải qua mọi chỗ dơ cũng như chỗ sạch. Như thế bạn hăy nhớ rằng cái áo dơ mà bây giờ con nhờm gớm có thể là cái áo của bạn bữa qua hoặc bữa mai. Nếu bạn tỏ vẻ ghê sợ, th́ khi nó đặt lên vai bạn, nó sẽ càng bó chặt lấy bạn hơn. Kẻ nào có ḷng tự kiêu về đức hạnh của ḿnh tức là dọn cho ḿnh một chỗ trong vũng bùn nhơ. Bạn tránh, v́ đó là điều nên tránh chớ chẳng phải để giữ cho bạn được trong sạch.
(Ánh Sáng Trên Đường Đạo) xem tiếp


58. Bạn không thể nào đi trên đường Đạo, nếu chính bạn chưa trở nên con Đường đó (32).

59. Hãy để cho Hồn bạn lắng tai nghe mọi tiếng đau khổ, như bông sen nở lớn để hứng ánh sáng mặt trời buổi ban mai.

60. Bạn chớ để nắng gắt làm khô một giọt nước mắt đau khổ nào, trước khi bạn lau ráo lụy cho cặp mắt của người buồn khổ.

61. Bạn hãy để cho tất cả nước mắt của thế gian rơi vào lòng bạn, đọng lại ở tim bạn, chớ không khi nào chùi đi, trước khi nguyên nhân gây đau khổ tiêu tan.

62. Hỡi con người có tấm lòng từ bi, những giọt nước mắt đó là những suối nước tưới mát cánh đồng từ thiện bất diệt. “Chính nơi miếng đất đó trổ được bông nửa đêm của Phật (33), thứ bông này còn khó tìm, khó gặp hơn bông cây Vogay. Đó là hột giống để thoát ly đường sanh tử. Nó tách riêng vị La Hán ra ngoài vòng tranh đấu và tham vọng, nó dắt người băng ngang qua những cánh đồng của Thực Tại để đến nơi an lạc, chân phúc, chỉ thấy được nơi cõi Tịch Mịch, Hư Vô. (Tiếng Nói Vô Thinh)  xem tiếp


Bạn hãy nhớ rằng: mọi việc khổ não trên thế gian đều là tạm thời, bổn phận của bạn phải luôn luôn vui vẻ và giữ ḷng thanh tịnh.

Bởi vì chính bạn với Đường Đạo phải trở nên một. Đường Đạo tức là bạn. Bạn bước trên Đường Đạo mà không cần nghĩ tới nó, và bạn cũng không thể rời nó được nữa. Bạn là Chơn Thần, bạn đă quyết định như vậy. Nếu bạn lìa bỏ nó tức là bạn lìa bỏ chính bạn vậy.

Có minh triết bạn mới có thể giúp đời, c̣n ư chí để dắt dẫn sự minh triết, và từ ái lại gây ra ư chí. Ấy là những điều kiện mà bạn cần phải có. Ư chí, minh triết, từ ái là ba trạng thái của Đức Thượng Đế. Nếu bạn muốn hiến ḿnh phụng sự Ngài, th́ bạn phải biểu lộ ba trạng thái ấy trong thế gian này. (Dưới Chân Thầy)   xem tiếp


Để làm quen với  quan niệm của Thông Thiên Học  mời các bạn đọc những tác phẩm sau:
Thông Thiên Học Dẫn Giải

Thông Thiên Học Khái Lược
Thông Thiên Học Giảng Lược
Thông Thiên Học Là Ǵ

Chân Nhân Và  Các Hạ Thể  (đang soạn)


Những Tài Liệu Nghiên Cứu :

Dưới Chân Thầy
Bí Quyết Thông Thiên Học
Giáo Lư Bí Truyền    (đang soạn)
Nữ Thần Isis Lộ Diện    (đang soạn)
Books
Magazines


THÔNG THIÊN HỌC THẾ GIỚI
THÔNGTHIÊN HỌC HOA kỲ


Hội Thông Thiên Học Được Thành Lập 7-11-1875
Bởi Bà Helena Petrovna Blavatsky Và Ông Henry Steel Olcott
  
The Theosophical Society Adyar, Chennai 600020, India Phone: 91-44-4912815 


Bản quyền   Copyright  @ www.thongthienhoc.com  2001
Mọi bản sao hay trích dẫn kính xin quí vị đề rơ nơi xuất xứ chân thành cám ơn.
Xin giữ nguyên bản. Mọi sự liên hệ xin  liên lạc e-mail sau:  
nhusee@yahoo.com

 

 HOME  sách   TIỂU SỬ    BẢN TIN   H̀NH ẢNH   thIỀN    BÀI VỞ   THƠ   gifts   TẾT 2006  BOOKS  MAGAZINES