Không Tôn Giáo Nào Cao Hơn Chân Lư

 HOME  sách   TIỂU SỬ   BẢN TIN   H̀NH ẢNH   thIỀN  BÀI VỞ   THƠ   gifts   TẾT 2006  BOOKS  MAGAZINES

 

 

THÔNG-THIÊN-HỌC KHÁI-LƯỢC

   đánh máy : Thanh xuân     

 

 

chương 1   2  3  4  5  6 7  8  9 10
CHƯƠNG I

 

THÔNG-THIÊN-HỌC LÀ G̀

 

     Đă bao nhiêu thế kỷ, người ta đă tranh luận, dẫn chứng, t́m ṭi rất nhiều về một vài chơn-lư trọng đại, như sự hiện tồn của Thượng-Đế, và bản thể của Ngài, sự liên quan của Ngài với nhân loại, cùng dĩ văng và tương lai của nhân-loại này. Về những điêm trên, người ta có những tín niệm rất khác nhau, rồi người ta công-kích và nhạo báng những tín ngưỡng của nhau một cách chua chát và dữ dội, đến nỗi sau cùng, trong đám dư-luận quần-chúng có một luồng tư-tưởng thiệt đơn-giản là: về những vấn-đề này, người ta không thể biết được một điều ǵ chắc chắn, tất cả chỉ là những lư-thuyết mơ hồ, những lư-luận mông lung thỉnh thoảng lại phát sinh ra một suy luận thất thiệt căn cứ ở những tiền đề không vững vàng. Chống lại với luồng dư-luận ấy của quần-chúng, những xác ngôn rơ ràng, minh-bạch, nhưng thường thường khó tin của các tôn-giáo không làm sao mà đoạt ưu thắng được.

     Ta có cần nói quả quyết rằng cái dư-luận quần-chúng mà ta biết rơ căn-nguyên đó là hoàn-toàn sai lầm không. Có những sự thực rơ ràng và chắc chắn. Có nhiều sự thực như vậy. Thông-Thiên-Học tŕnh bày cho ta những sự đó, nhưng trái hẳn với những tôn-giáo, Thông-Thiên-Học tŕnh bày những chơn-lư này như là những đề tài để nghiên-cứu, chớ không phải như là những tín-điều. Thông-Thiên-Học chính nó không phải là một tôn-giáo. Đối với các tôn-giáo, Thông-Thiên-Học có cái vị-trí tương-tự như vị trí của những triết-lư cổ-kính, Thông-Thiên-Học không phản-đối tôn-giáo, Thông-Thiên-Học giảng-lư tôn-giáo vậy. Những điều mà tôn-giáo này hay tôn-giáo khác đề cao một cách phi-lư, khó tin, Thông-Thiên-Học đều loại bỏ, coi như không hợp vớ́ sự minh triết, không đúng với Thần Minh, đi nghich lại Thần Minh, nhưng những điều hữu-lư nhiều hay ít đều được Thông-Thiên-Học thu thập, giảng-lư, phê-b́nh, gom những chơn-lư riêng biệt thành một đại thể điều-ḥa.

   Thông-Thiên-Học quả quyết rằng về tất cả những vấn-đề trọng-hệ, người ta có thể biết được sự thực, thật ra, Thông-Thiên-Học đă được nhiều người hiểu rồi. Thông-Thiên-Học coi tất cả những tôn-giáo, dù khác biệt nhau đến đâu ở bề ngoài, cũng chỉ là sự biểu lộ của những chơn-lư giống nhau, những chơn-lư đó đă được nh́n xét tự những quan-điểm và dưới những phương-diện khác nhau, v́ mặc dầu những ngữ vựng khác biệt và những tín-điều có khác biệt nhau, tất cả những tôn-giáo đều đồng ư về những vấn-đề thật là quan-hệ, như đời sống gương mẫu của một người lương-thiện, những tánh tốt phải trau dồi, những tật xấu phải xa lánh. Về những điểm có tính cách thực-hành này, các bạn hăy khảo-cứu Ân-độ giáo hay Phật-giáo, Hỏa-giáo hay Hồi-giáo, Do-Thái giáo hay Cơ-Đốc giáo, và các bạn sẽ thấy rằng các tôn-giáo này đều có những lời dạy dỗ giống nhau.

     Đối với ai chưa từng biết Thông-Thiên-Học, ta có thể tŕnh bày nó như một giả-thuyết thông thái về sự tạo-lập vũ-trụ. Đối với những người đă nghiên-cứu nó rồi, th́ Thông-Thiên-Học không phải chỉ là lư-thuyết suông, mà chính là sự phô-diễn những sự thực hiển hiện. Đó là một khoa-học minh-bạch mà người ta có thể khảo-cứu sâu xa như bất cứ khoa-học nào khác, và những điều mà Thông-Thiên-Học chủ trương đều có thể lấy thực-nghiệm mà kiểm-soát lại, nếu ta chịu khó uốn nắn theo những điều-kiện cần-thiết. Thông-Thiên-Học là sự xác-định những hiện-tượng lớn lao trong vũ-trụ, là sự giải nghĩa những điều mà khoa-học đă biết, sau cùng Thông-Thiên-Học là sự mô tả rơ ràng cái khu vực của thế-giới mà chúng ta đang ở.

 NGƯỜI TA BIẾT ĐIỀU ĐÓ CÁCH NÀO.

 

       Cái khu-vực của thế-giới mà ta đang ở đây, ta biết rơ được lược đồ của nó cách nào. Có lẽ người ta sẽ hỏi rằng: Ai đă khám phá ra nó. Chúng tôi không thể nói được rằng lược đồ đă được khám phá, v́ thiệt vậy, nhân-loại đă biết nó từ ngàn xưa, tuy rằng có những thời-kỳ sự hiểu biết này bỗng dưng biến mất đi ở một vài điểm của địa-cầu. Luôn luôn bao giờ cũng có một đoàn-thể tiến hóa rất cao, không phải chỉ là một quốc-gia, mà của tất cả mọi quốc-gia văn-minh, những người này đă am hiểu tinh tường chơn-lư. Luôn luôn các Ngài có những đệ-tử nghiên-cứu tường tận chơn-lư dưới quyền điều-khiển của các Ngài. C̣n những nguyên-lư đại-cương th́ được phổ-biến ra ngoài. Hiện giờ cũng như ngày xưa, cái nhóm người tiến-hóa rất cao ấy cũng hăy c̣n tồn tại, và do theo mạng lịnh của các Ngài, giáo-lư Thông-Thiên-Học được ban rải cho thế-giới Tây-Phương qua sự trung-gian của vài đệ tử. Một đôi khi những ai không thông thạo về vấn-đề này đă phản-đối một cách gay gắt và khẩn khoản rằng nếu quả có thiệt như vậy, th́ chơn-lư này phải được công-bố từ lâu, và họ đă phiền trách một cách bất-công những người thông-đạt được chơn-lư, sao đă im lặng che dấu sự thật đi. Nhưng những kẻ chỉ trích đó quên một điều là ai thiệt-tâm t́m kiếm chơn-lư đều có thể gặp, và thế-giới Tây-Phương mới bắt đầu t́m mà thôi.

   Trải qua những thế-kỷ này tới những thế-kỷ khác, người Âu-Châu đa số yên phận sống trong những sự dị đoan to lớn nhất, và khi sau rốt, một phản lực đến lôi họ ra khỏi những tín-ngưỡng hẹp-ḥi phi lư của họ, th́ cũng phản lực ấy lại sanh ra một thời kỳ vô thân cũng phi lư và cũng mù quáng như những tín-ngưỡng xưa đă được thay thế.

   Cho nên thiệt ra không phải trước giai đoạn hiện tại mà ta đương sống đây mà vài người trong số những người khiêm nhượng và khôn ngoan nhất đă bắt đầu nhận định rằng ḿnh không biết ǵ hết và đă tự hỏi rằng ḿnh có thể học hỏi cái ǵ không.

    Tuy rằng những người t́m kiếm chơn chánh đó hăy c̣n là một thiểu số, hội Thông-Thiên-Học cũng được lập ra với mục-đích liên-kết họ lại, và những sách Thông-Thiên-Học được in ra để bất cứ ai muốn cũng có thể đọc, ghi chép và thấm nhuần những chơn-lư trọng-đại này. Nhiệm-vụ của Hội Thông-Thiên-Học không phải là đem giáo-lư của ḿnh nhồi sọ những kẻ cứng đầu, ngang ngược, ngoan cố, nhưng mà là để hiến dâng giáo-lư Thông-Thiên-Học một cách giản dị cho ai thấy cần phải học hỏi nó. Chúng tôi không hề có ảo tưởng như nhà truyền giáo kiêu-hănh đến nỗi dám kết tội những ai không đọc cái biểu tượng nhỏ nhen và riêng biệt của ḿnh phải chịu đời đời đau khổ ở hỏa-ngục. Chúng tôi biết một cách chắc chắn rằng sau rốt, mọi sự đều tốt lành, dù đối với những ai hiện giờ tin rằng không thể chấp-thuận chơn-lư được, thật vậy, cũng như đối với những người sẵn sàng nhận chơn-lư một cách nhiệt-thành. Nhưng đối với chúng tôi và với hàng ngàn người giống như chúng tôi, sự hiểu biết chơn-lư này giúp cho chúng tôi chịu đựng đời sống được dễ dàng hơn và coi cái chết dịu dàng hơn, và nếu chúng tôi nói và viết về vấn-đề này, đó là chúng tôi muốn cho các huynh đệ của chúng tôi cũng được ích lợi và biết được sự thực.

      Đă từ bao nhiêu ngàn năm, những chơn-lư cốt yếu của Đạo được truyền-bá khắp mặt địa-cầu. Hiện nay, chúng vẫn c̣n được truyền-bá. Riêng những người Tây-phương chúng ta v́ kiêu-ngạo, tự-đắc, nên hăy c̣n không biết tới những điều đó. Mỗi khi một tiểu tiết của chơn-lư đến với ta, ta lại cười vang lên, tỏ vẻ khinh bỉ. Trong khoa-học linh-hồn cũng như trong mọi khoa-học khác, những điều hiểu biết rơ ràng tinh tiết chỉ có thể thấu-đạt được bởi những nhà nghiên-cứu hi-sinh cả đời ḿnh cho ngành học-thuật đó. Những người đă hoàn toàn minh-triết mà người ta gọi là những Chơn Sư đă kiên-nhẫn làm nẩy nở tại nơi ḿnh những năng-khiếu cần-thiết để chiêm nghiệm về những vấn-đề này. Vậy th́ ở quan-niệm này có một sự khác biệt giữa những phương-pháp t́m ṭi gọi là huyền-bí-học và những phương-pháp áp-dụng ở những thể-thức tân-tiến hơn của khoa-học. Khoa-học hết sức chú trọng vào sự hoàn-hảo của khí cụ, c̣n phương-pháp huyền-bí chú trọng vào sự phat-triển của chính người chiêm-nghiệm vậy.

PHƯƠNG-PHÁP CHIÊM-NGHIỆM

    Không thể nói tỉ mỉ về vấn-đề trên ở trong một cuốn sách nhỏ sơ-lược này. Muốn biết rơ ràng, ta hăy đọc những cuốn sách Thông-Thiên-học khác. Hiện giờ, tôi chỉ cần nói rằng đó hoàn toàn là một vấn-đề thuộc về sự rung động. Chúng ta chỉ có thể nhận-thức được cái thế-giới bên ngoài bằng những sự rung động thuộc về loại này hay loại khác, tác-động vào thị-giác, thính-giác hay xúc-giác của chúng ta. Nếu một người có thể cảm xúc được với những lằn rung động phụ thuộc, lúc đó y sẽ có thêm được những tri-giác ngoại cảnh, y trở nên một người có thần nhăn.

    Theo nghĩa thường, thần nhăn chỉ là một sự mở rộng đôi chút của thị-giác; nhưng con người có thể trở nên càng ngày càng nhạy cảm đối với những sự rung động, chúng càng ngày càng tế-nhị cho tới khi tâm-thức của y, dựa vào những năng khiếu mới được phát-triển, tự ư theo những con đường mới mẻ và cao cả hơn. Lúc đó, y thấy mở rộng trước y cái mà y tưởng là những thế-giới làm bằng chất tinh-vi hơn, nhưng thực ra đó chỉ là những vùng mới mẻ của cái thế-giới này đây, mà ta đă được biết một vài miền vậy. Như vậy, y học được rằng suốt đời y có một vũ-trụ rộng lớn bao quanh y mà y không trông thấy. Vũ-trụ này ảnh-hưởng tới y một ngàn cách khác nhau, mặc dầu y không nhận-thức được nó. Nhưng khi y phát-triển được các năng-khiếu để tiếp-xúc với những thế-giới mới mẻ đó, y có thể nhận-xét những thế-giới này một cách khoa-học, có thể lặp đi lặp lại những sự nhận-xét đó. Y so sánh chúng với những sự chiêm-nghiệm của kẻ khác, xếp đăt chúng ta ra thành từng loại, và trích ở đó những điều suy-luận cần-thiết.

     Không phải sự chiêm-nghiệm này đă được làm một lần, mà đă được lặp lại hàng ngàn lần. Những vị Chơn Sư mà tôi đă nói đă dành tất cả những cố gắng của các Ngài cho công việc này, và những nhà khảo-cứu của Hội Thông-Thiên-Hoc chúng tôi cũng đă hướng những cố-gắng của ḿnh về mục-đích đó. Nhờ những sự t́m ṭi của chúng tôi, chúng tôi không những đă có thể kiểm-soát một số lớn những điều chỉ dạy của các Chơn Sư buổi ban đầu, mà chúng tôi c̣n có thể giảng nghĩa và bổ-túc đa số những điều đó.

    Sự chiêm ngắm cái phần vô h́nh của thế-giới chúng ta thoạt đầu đă cho chúng ta thấy rất nhiều sự hoàn toàn mới lạ và rất hấp dẫn. Dần dần nó giải quyết cho ta những vấn-đề khó khăn nhất của đời sống, nó soi sáng nhiều điều bí-mật, nó cho chúng ta biết rơ ràng tại sao từ trước đến giờ những việc này đối với chúng ta lại là những sự bí mật; đó là v́ trước kia chúng ta mới thấy một phần của sự thật, v́ đáng lẽ phải bước lên cao hơn để nh́n bao quát tất cả cái đại-thể cân-đối, chúng ta lại đứng ở dưới mà nh́n lên, cho nên mới thấy mọi sự phi-lư và h́nh như rời rạc. Quả thiệt như vậy, Thông-Thiên-Học trong tức khắc đă giải quyết được nhiều vấn-đề tương-tự, những vấn-đề này đă được thảo-luận nhiều, thí dụ như vấn-đề: con người liên-tiếp tồn tại sau cửa Tử, nó đă giảng giải một cách xác thật cho chúng ta rơ tại sao những tôn-giáo khác nhau đă xác-định những điều thật phi-lư về Thiên-Đường, Địa-ngục và Lửa luyện tội. Sau rốt, sự chiêm-nghiệm đó phá tan sự vô-minh của chúng ta và làm cho ta không sợ hăi điều ta chưa từng biết, và cho ta một quan-niệm hữu lư và sáng suốt về toàn thể vũ-trụ. Quan-niệm này, tôi sắp sửa ráng tŕnh bày với các bạn.


chương 1   2  3  4  5  6 7  8  9 10

CHƯƠNG II

NHỮNG NGUYÊN-LƯ ĐẠI-CƯƠNG

 

     Ư muốn nhiệt-thành của tôi là hiến cho các bạn một quan-niệm rất sáng tỏ và dễ hiểu về Thông-Thiên-Học. V́ vậy nên ở mỗi điểm riêng rẽ, tôi chỉ nói những nguyên-lư đại-cương thôi. Nếu độc giả muốn biết rơ hơn, xin coi ở những cuốn sách lớn và ở những bài nghiên-cứu tường tận về mỗi vấn-đề riêng biệt.

     Tôi bắt đầu bằng sự trần-thuật đơn-giản những ǵ đặc-biệt nhất trong những nguyên-lư đại-cương của Thông-Thiên-Học. Vài độc giả có thể t́m thấy ở đây những chủ-trương khó tin, trái ngược hẳn với những thành-kiến của họ. Xin những vị đó nhớ rằng những điều mà tôi tŕnh này đây không phải chỉ là một lư-thuyết suông, một không luận siêu h́nh, hay một quan-niệm tôn-giáo của riêng tôi, mà là những thực-nghiệm khoa-học được chứng-minh và phân tách rất nhiều lần, không những bởi tôi, mà c̣n bởi nhiều người khác nữa. Ngoài ra tôi c̣n tuyên-bố rằng những thực-nghiệm này có thể kiểm-soát trực-tiếp bởi bất cứ ai có ư chí dành thời giờ và cố gắng để tự thích nghi với sự suy tầm này.

   Tôi không đưa cho độc-giả một tín-điều phải nuốt chửng như ta nuốt một viên thuốc. Tôi ráng để trước mặt độc-giả một hệ-thống để độc-giả nghiên-cứu và hơn nữa, tôi ráng nói với độc-giả phải sống cách nào. Tôi không đ̣i hỏi ở độc-giả một sự tín-ngưỡng mù quáng. Tôi chỉ xin độc-giả coi Thông-Thiên-Học như một giả-thuyết nào khác tuy rằng đối với tôi Thông-Thiên-Học không phải là một giả-thuyết, mà là một sự thật linh-động nhất. Mong rằng độc-giả sẽ nghiên-cứu sâu xa giả-thuyết này nếu thấy nó làm ḿnh hài ḷng hơn những giả-thuyết khác, nếu nó có thể giải quyết được nhiều vấn-đề về đời sống khiến cho con người phải thắc mắc; nó trả lời được một số rất lớn những câu hỏi hiện ra trong đầu óc của người biết suy nghĩ, vậy th́ độc-giả nên khảo-cứu sâu xa thêm nữa. Tôi mong và tin rằng do đó độc-giả sẽ càng ngày hài ḷng và được an lạc ỡ nội tâm cũng như tôi vậy. Nếu trái lại, độc-giả thấy rằng có một học-thuyết khác hay hơn, th́ cũng không hại ǵ; độc-giả đă biết được một phần nào của giáo-lư của một hội mà hiện giờ chưa hạp với ḿnh. Nhưng c̣n riêng về phần tôi, tôi tin chắc chắn ở giáo-lư này đến nỗi tôi biết rằng chẳng sớm th́ muộn, sẽ có lúc độc-giả đồng ư với Thông-Thiên-Học và hiểu biết những điều mà chúng tôi đă tường.

 

 BA CHÂN LƯ TRỌNG ĐẠI

        Một trong những cuốn sách Thông-Thiên-Học đầu tiên của chúng ta có nói:
Có ba chơn-lư tuyệt-đối không bao giờ biến mất hẳn đi; tuy vậy ở một vài thời-đại, nhưng chơn-lư này bị lu mờ v́ không có ai ra công tuyên bố chúng. Những chơn-lư căn-bản này bao la, cao cả như đời sống, và tuy nhiên lại đơn giản như tâm-trí của một người chơn nhất. Tôi kể những chơn-lư ra đây như là những nguyên-lư đại-cương trọng đại nhất.

     Sau, tôi sẽ tŕnh bày với các bạn một vài qui-kết phụ thuộc phát sinh tự những chơn-lư ấy; rồi tôi sẽ kể một vài lợi-ích tất nhiên do những điều hiểu rơ ràng này mà ra. Ở đoạn chót, sau khi đă phát họa một cách rơ rệt những điểm lớn của đề tài, tôi sẽ đi sâu vào mỗi điểm và tôi sẽ ráng tŕnh bày với các bạn trong cuốn sách nhỏ khai tâm này tất cả những lời giải nghĩa sơ-lược mà nó có thể chứa được.

1._ Có Thượng-Đế, và Ngài từ-bi. Ngài phân phát sự sống ở trong và ở ngoài ta. Ngài trường sanh bất tử và đời đời từ-thiện. Chúng ta không thể lấy giác-quan mà biết Ngài được. Tuy vậy, kẻ nào muốn thấy Ngài th́ sẽ thấy được.

2._ Con người trường sanh bất tử, cái tương-lai vinh-quang và huy-hoàng của con người không có giới hạn.

3._ Một định-luật thiêng-liêng tuyệt-đối công-b́nh chưởng-quản thế-giới, cho nên mỗi người tự phán-xét lấy ḿnh, làm chủ đời ḿnh, tự cho ḿnh sự vinh-quang hay sự tối tăm, tự ban thưởng hay trừng phạt.

QUY- KẾT TẤT NHIÊN
 

          Mỗi chơn-lư trọng-đại vừa kể đều có một vài qui-kết khác phụ thuộc, bổ-túc cho.

Những qui-kết sau đây là do ở chơn-lư số I :

a) Không kể những vẻ bề ngoài, mọi vật đều được kết-hợp với nhau một cách khôn ngoan và rơ rệt để đi tới sự tốt lành. Tất cả những sự đến với ta, dù có vẻ rủi ro đến đâu mặc dầu, quả thiệt chúng nó đă xảy ra đúng như thiên-định. Tất cả hoàn cảnh của ta đều có mục-đích để giúp ta, chớ chẳng phải là để ngăn cản ta, song ta phải hiểu điều đó.

b) V́ tất cả vũ-trụ đều được xếp đặt để làm cho nhân-loại tiến-hóa dễ dàng, th́ bổn phận con người tất nhiên là phải hiểu thiên-cơ.

c) Ai đă hiểu được thiên-cơ th́ có bổn phận phải hợp-tác với cơ Trời một cách khôn ngoan.

Chơn-lư thứ II cho ta những qui-kết sau đây:

    1. Con người thiệt thọ là một linh-hồn, xác thân chỉ là một phần phụ thuộc
       

    2.  Con người phải đứng vào vị-trí của một linh-hồn để suy nghiệm mọi sự, và mỗi khi trong bản thân có một sự xung-đột, th́ con người phải coi ḿnh là cái
      phần cao cả nhất, tức là linh-hồn chớ không phải là thể xác.
       

    3. Cái khoảng thời-gian mà chúng ta thường gọi là << đời người >> thiệt ra chỉ là một ngày của một đời sống thiệt thọ rộng lớn.
       

    4.  Sự tử không phải là một vấn-đề quan-hệ như người ta thường tưởng. Thiệt ra nó không phải là mức chót của sự sống, mà chỉ là sự đi từ một nấc này tới nấc kia của đời sống mà thôi.

    5.  Con người có sau lưng ḿnh, trong dĩ văng, một sự tiến-hóa bao la bát ngát. Nghiên-cứu về sự tiến-hóa này rất thích thú và rất bổ ích cho trí năo.
       

    6. Nó cũng có, trước mắt nó, trong tương lai, một sự tiến-hóa huy-hoàng. Nghiên-cứu về sự tiến-hóa này lại cũng thích thú và lại càng bổ ích cho trí năo hơn nữa.
       

    7. Có một điều chắc chắn là con người sẽ đạt được mục-đích định sẵn cho nó, măc dầu dường như nó dan ra xa con đường tiến-hóa đến bực nào.

Chơn-lư thứ III cho những qui-kết sau đây:

    1. Mỗi tư-tưởng, lời nói, việc làm đều sanh ra một kết-quả rơ rệt; kết-quả này không phải là một sự thưởng phạt do bên ngoài đưa tới, nhưng là một kết-cấu tự nhiên của hành-động, liên-quan tới hành-động như kết-quả liên-quan tới duyên do; nhân và quả này, thiệt ra, chỉ là hai phần-tử bất khả chia ly của một đại-thể hoàn-bị.
       

    2. Người ta có bổn phận và có quyền lợi học hỏi tường tận về định-luật thiên-nhiên này, hầu có thể sống theo nó và xử-dụng nó cũng như người ta đă xử dụng những định-luật trọng đại khác trong Vũ-trụ.


    3.  

    4. Con người rất cần làm chủ được lấy ḿnh để có thể điều-khiển đời ḿnh một cách khôn ngoan và hợp với luật Trời

HIỂU BIẾT NHƯ VẬY, TA ĐƯỢC ÍCH LỢI G̀

 

       Một khi ta đă hoàn toàn thấm-nhuần sự hiểu biết này th́ đời ta hoàn toàn đổi mới đến nỗi không sao đếm xuể những điều lợi lạc. Tôi chỉ kể ra đây một số ít những đường lối chánh theo đó th́ có sự thay đổi hiện ra, rồi lẽ cố nhiên các độc-giả chỉ cần nghĩ ngợi ít nhiều cũng có thể nhận định được vô số những chi nhánh phát-minh tự những đường lối đó mà ra.

    Muốn có sự thay đổi đó, không phải chỉ hiểu biết lờ mờ mông lung là đủ. Nếu ta tin tưởng giống hệt mấy người tín-ngưỡng ở những tín-điều của tôn-giáo họ, th́ thiệt là vô công hiệu, v́ như vậy không sao thay đổi cách sống được. Nhưng nếu chúng ta tin ở những chơn-lư trọng đại này cũng như chúng ta tin những định-luật của thiên nhiên, thí dụ như lửa đốt cháy, nước nhận ch́m, lúc đó cái kết-quả ở đời sống chúng ta mới rộng lớn được. Đức tin ở sự bất biến của định-luật bắt buộc ta phải hành-động cho đúng luật. Tin rằng lửa làm phỏng, ta hết sức đề pḥng tránh lửa, và tin rằng nước làm chết ch́m, ta tránh không té dưới nước, nếu ta không biết bơi lội.

   Nhưng những điều tin-tưởng đặc biệt này chỉ rơ rệt và hữu hiệu nếu chúng có căn bản ở sự hiểu biết do kinh-nghiệm hàng ngày chứng nhận. Và cũng v́ những lư do đó mà những giáo-lư Thông-Thiên-Học đối với ta cũng rơ ràng và hiển thiệt. V́ vậy chúng tôi thấy rằng giáo-lư Thông-Thiên-Học cho ta những lợi ích sau đây:

      1. Chúng ta hiểu được lư-do của sự sống.

      2. Chúng ta biết tại sao ta sống. Ta phải sống cách nào; và khi đó ta biết rơ rằng đời thiệt đang sống, nếu ta hiểu rơ nó.

         

      3. Chúng ta biết cách tự điều-khiển và do đó biết tự phát-triển.

      4.  

      5. Chúng ta học được cách tốt đẹp nhất để giúp đỡ những người thân yêu, để giúp ích những người gần cận, rồi giúp ích cả nhân-loại.
         

      6. Chúng ta học được cách suy tưởng về mọi sự trên một quan-niệm triết-lư thiệt cao-thượng, chớ không bao giờ ở một quan-niệm hẹp ḥi của phàm nhơn.

      7. Do đó:

      8. Những nỗi đau khổ của cuộc đời đối với ta không c̣n là to tát nữa.
         

      9. Những sự việc xảy ra chung quanh ta cũng như số mệnh của ta không c̣n có vẻ bất công nữa.
         

      10. Chúng ta không c̣n sợ chết.
         

      11. Mỗi khi người thân mến của ta chết đi, sự đau khổ của ta sẽ giảm đi rất nhiều.
         

      12. Chúng ta lănh hội được những quan-niệm khác về sự sinh-hoạt bên kia cửa tử, và ta hiểu được vai tṛ của sự chết trong sự tiến-hóa.
         

      13. Chúng ta thoát khỏi những nỗi lo âu, băn khoăn thuộc về tôn-giáo trong những vấn-đề liên quan tới ta cũng như tới các bạn hữu ta, thí dụ như những nỗi sợ hăi về sự cứu rỗi linh-hồn.
         

      14. Chúng ta không c̣n lo ngại cho số kiếp mai sau của chúng ta và sống trong sự an lạc hoàn toàn.

Bây giờ đây, chúng ta sẽ xét lại những điểm kễ trên một cách tỉ mỉ và ráng giải nghĩa chúng nó một cách vắn tắt.


chương 1   2  3  4  5  6 7  8  9 10

CHƯƠNG III

THƯỢNG ĐẾ

  V́ chúng tôi tuyên bố rằng việc có Thượng-Đế là nguyên-lư đầu tiên trọng đại nhất của chúng tôi, nên chúng tôi phải định-nghĩa Thượng-Đế là ǵ. Đă bao lâu người ta lạm-dụng chữ này, một chữ rất cao cả. Chúng tôi ráng mang hai chữ Thượng-Đế ra khỏi những giới-hạn hẹp ḥi do sự vô minh của con người kém tiến-hóa tạo ra để vây quanh lấy nó. Chúng tôi ráng trả lại cho hai chữ này cái ư nghĩa đẹp đẽ mà những vị giáo-chủ đă qui-định cho nó, mặc dầu ư nghĩa này c̣n thấp kém hơn sự thật vô cùng. Vậy th́, chúng tôi sẽ phân biệt một mặt là Đức Thượng-Đế, Sự Sống Vô Tận Vô Biên, với một mặt khác, sự biểu lộ của Sự Sống Vô Tận Vô Biên này là một Vị Thượng Đế hiện ra đặng mở mang và điều-khiển một vũ-trụ. Người ta chỉ áp-dụng danh-từ << Một Thượng-Đế có nhân cách tính >> cho sự biểu-lộ thiêng-liêng đă bị hạn chế ấy mà thôi.

    Thượng-Đế tự bản thể Ngài, vượt ra khỏi mọi ranh giới của mọi nhân cách tính. Ngài ở trong mọi vật và ở khắp mọi nơi. Thiệt ra Ngài là tất cả, và nói về Vô Tận, nói về Tuyệt Đối, nói về Vô Cực, chúng ta chỉ có thể thốt ra lời này mà thôi: << Ngài có thật >>. Nhưng, về những nhu cầu của thực-tế, chúng ta không cần lên cao hơn sự biểu-lộ huy-hoàng của Ngài: ấy là Đức Thái-Dương Thượng-Đế của chúng ta, một nguồn thần-lực chi phối tất cả mà những triết-học-gia gọi là Logos. Nghĩa chữ << Logos >> không quá cao siêu, không vượt quá xa cái tŕnh độ hiểu biết của ta như chữ << Tuyệt đối >> vậy.

  Tất cả những ǵ mà người ta nói về Thượng-Đế, mang ra áp-dụng vào Đức Thái-Dương Thượng-Đế, đều đúng cả “lẽ dĩ nhiên là phải loại trừ những quan-niệm phỉ-báng gán cho Ngài những thói xấu trần gian". Nhưng tất cả những ǵ đă được nói về Đại Từ, Đại Bi, về Đức Minh-Triết, Quyền Lực Tối Cao của Thượng-Đế, về sự toàn năng toàn trí của Ngài, về sự Ngài hiện diện ở khắp mọi nơi vân vân… tất cả những điều đó đều đúng với Đức Thái-Dương Thượng-Đế. Chính là << Chúng ta sống, hoạt động và hành động nơi Ngài >> và [dù điều này có vẻ lạ lùng đến đâu chăng nữa]- đó không phải là một từ-ngữ nên thơ, mà là một thực-sự rơ ràng khoa học. Vậy mỗi khi chúng ta nói đến Thượng-Đế th́ cái tư-tưởng đầu tiên của chúng ta là phải qui về Đức Thái-Dương Thượng-Đế vậy.

  Chúng ta không có cái hi-vọng mơ hồ rằng: Có lẽ Ngài có thiệt. Tôi nói thêm: Sự ta tin-tưởng Ngài không có tính cách một tín-điều, chúng ta biết một cách đơn giản rằng có Ngài cũng như ta biết rằng mặt trời chiếu sáng, v́ đối với bất cứ một nhà suy tầm nào đă có thần nhăn v́ nhờ sự luyện tập, th́ Sự Sống Hùng Mạnh (tức là Thượng-Đế) quả có thực. Không phải là khi tiến đến một mức nào trên đường tiến-hóa của nhân-loại th́ chúng ta có thể trực-tiếp thấy Ngài, không phải vậy đâu. Nhưng có một sự hiển nhiên không sao chối căi được là ảnh hưởng và những ư muốn của Ngài bao vây xung-quanh ta, bắt ta phải phục tùng mỗi khi chúng ta nghiên-cứu cơi vô h́nh nó thiệt là cái cơi cao-thượng nhất của thế-giới mà ta hằng biết đây.

   Tới đây, chúng ta cần phải giải nghĩa một tín-điều chung cho mọi tôn-giáo là Ba Ngôi.

  Tuy một độc-giả thường không sao hiểu được những tín-điều mà chúng tôi đă nhiều lần nhấn mạnh vào điểm này, ta phải nh́n nhận rằng điểm đó sẽ trở nên đầy ư vị và sáng lạn một khi người ta biết rơ được cái ư-nghĩa thiệt thọ của nó.

  Theo như cách Thái-Dương Thượng-Đế tự biểu lộ ra với chúng ta th́ chắc chắn Ngài là Ba Ngôi mà vẫn chỉ là Một. Tuy nhiên, theo như những tôn-giáo từ lâu đă dạy chúng ta về điều này_ và ở những cuốn sách mà tôi sẽ kể ra đây_ người ta sẽ t́m thấy lời giải nghĩa của sự mà thoạt tiên ta tưởng là huyền-bí này, tùy theo với cái tŕnh-độ của trí khôn nhân-loại ở giai-đoạn tiến-hóa hiện giờ có thể lănh hội được.

   Thượng-Đế ngự trong chúng ta cũng như ở ngoài chúng ta, hay nói một cách khác, con người đồng bản chất với Thượng-Đế. Đó là một chơn-lư trọng đại nữa. Đa số những ai mù quáng về những điều vượt ra khỏi cái thế-giới ngoại cảnh ô-trược nhất này, có thể nghi ngờ điều đó. Nhưng đối với người nghiên-cứu cái phương diện cao siêu của đời sống, chơn-lư này hiện ra với một sự chắc chắn tuyệt đối. Chúng ta sẽ nói về sự cấu-tạo con người và những bản thể khác nhau của y trong một đoạn dành riêng cho chơn-lư trọng đại thứ nh́.

    Tôi chỉ cần nói ở đây rằng v́ nguồn cội bản thể ta là Thượng-Đế nên chắc chắn rằng bất cứ ai, chóng hay muộn, cũng sẽ đi lên tới mức Thượng-Đế vậy.

 

         THIÊN-CƠ

 

     Có lẽ không một định-lư nào của chúng tôi được những trí-thức bậc trung chấp thuận một cách khó khăn hơn là điều qui-kết thứ nhất của chơn-lư đầu tiên. Khi chúng ta quán xét qua những sự xảy ra trong đời sống hàng ngày, chúng ta thấy bao nhiêu phong ba bảo táp, bao nhiêu buồn tủi đau khổ, đến nỗi chúng ta tưởng chừng như điều ác đang thắng điều thiện. H́nh như không thể nào sự rối ren hiển hiện lại thuộc về một sự tiến-hóa được xếp đặc một cách khôn ngoan. Tuy nhiên, sự thực đúng là như thế đó. Và người ta có thể dẫn chứng chắc chắn về sự thực này một cách dễ dàng. Muốn thế, chỉ cần bước ra khỏi cái đám bụi hồng mà ta làm cho tung bay lên khi ta chiến đấu gay go với thế-giới bên ngoài, và cần xem xét mọi vật tự ở một tầng cao hơn, tựa vào một sự hiểu biết chu đáo hơn và tựa vào sự an tỉnh của nội tâm.

   Lúc đó, cái sự vận chuyển thiệt thọ của bộ máy đời phức tạp sẽ lộ rơ ra trước kia, người ta đă tưởng rằng những làn sóng ngược chiều của sự ác vượt thẳng lên trào lưu của sự tiến-bộ, nhưng vể sau người ta thấy rằng những làn sóng ngược chiều này chỉ là những xoáy nước không đáng kể, những cơn gió lốc nhỏ ở mặt nước, nơi đó một vài giọt nước h́nh như muốn đi ngược lại cho tới nguồn của con sông. Nhưng con sông này, mặc dầu những sự biểu-lộ bề ngoài vẫn tiếp tục chảy êm đềm tới đích đă định, mang theo cả xoáy nước và những cơn gió lốc nhỏ; cũng như thế, cái gịng tiến-hóa vĩ-đại vẫn bền bĩ chảy theo lộ tŕnh của nó, và những điều mà ta coi là những giông tố kinh khủng, th́ thiệt ra chỉ là một dợn sống nhỏ trên mặt nước. Ông G.H.Hinton trong những bài << Thi Ca khoa học >> của ông (cuốn I, trang 18 và 21 ) đă diễn tả một cách rơ ràng một thí dụ tương tự để chứng thực chơn-lư này.

      V́ có một sự công bằng tuyệt-đối điều-khiển mọi việc ( chơn-lư thứ ba của chúng ta dạy phải thế ), và như vậy, dù ta ở hoàn cảnh nào ta cũng nên biết rằng thiệt ra chỉ có một ḿnh ta đă tạo ra chúng mà thôi chớ không ai vô đó. Nhưng thế cũng chưa đủ, ta có thể tin chắc chắn rằng dưới sự tác-động của những định-luật về sự tiến-hóa, tất cả mọi sự đều được xếp đặt để dành cho ta những phương-tiện tốt nhất làm phát-triển những đức tính cần-thiết cho ta. Rất có thể rằng cái địa-vị của ta hiện giờ không phải là địa-vị mà ta vui ḷng ưng chọn, nhưng nó thích đáng với công lao tài cáng ta, tùy theo ta đáng được hưởng những ǵ ( nó thường bắt buộc ta phải chịu những nỗi khó khăn thực sự ), địa-vị này thích-hợp nhất với những sự tiến-bộ mà ta phải thực hiện. Đời sống có thể dẫn dắt ta đến trước đủ mọi nỗi khó khăn, nhưng những trở lực này chỉ có một mục-đích là dạy cho ta cách vượt qua và để làm phát triển nơi ta ḷng can đảm, sự quả quyết, sự kiên-tâm, tánh nhẫn nại, nói tóm lại, những đức tính mà ta c̣n thiếu. Thường thường, người ta nói đến những sức mạnh của thiên nhiên như là chúng hùa nhau mà làm hại con người. Thiệt ra, nếu những người đó chịu khó suy ngẫm, họ sẽ hiểu rằng, trái lại với điều họ tưởng, tất cả đều được tính toán kỹ càng để giúp họ lần lần tiến lên cao.

        Vậy nếu thiên cơ có thiệt th́ nhiệm-vụ con người là phải ráng hiểu cái cơ đó. Điều này tưởng khỏi cần chứng-minh nữa. Hăy xét về một vấn-đề có tính cách ích lợi cá nhân: ai sống dưới ảnh hưởng của một vài điều-kiện nào th́ phải t́m cách làm cho quen thuộc với những điều-kiện ấy, đó là việc đáng làm hơn hết. Nhưng một khi con người không c̣n tuân theo những lư do ích kỷ nữa th́ bổn phận y lại càng được ấn-định rơ ràng hơn nữa, con người phải thấu hiểu thiên-cơ với mục-đích là cộng tác với cơ đó một cách hiệu-quả.

      Chắc chắn là Thiên-Cơ đó có định rằng con người phải cộng-tác vào đấy một cách khôn ngoan một khi trí-thức y được khá mở mang để hiểu cơ Trời và một khi y được khá tiến-hóa về đức hạnh để mong muốn giúp đời. Thực ra, Thiên-Cơ thực là huyền-diệu thật là tốt đẹp đến nỗi khi ta đă được chiêm ngắm một lần, ta không làm sao mà lại không dành hết năng-lực của ḿnh mà cố gắng trở thành một người của Thượng-Đế, mặt dầu cái công việc mà ta đảm nhận nhỏ bé đến đâu.

     Muốn biết rơ hơn về những vấn-đề này xin đọc những cuốn << Gia-tô giáo bí truyền >> ( Le Christianisme ésoterique) và cuốn << Minh-Triết Cổ-Truyền >> ( La Sagesse Antique) của bà Besant, v.v

  MỘT BÀI HỌC CỦA ĐỜI SỐNG

 

<< Khi tôi lần lần tiến bước trên đời và khi mắt tôi trông được rơ hơn,

<< Th́ tôi học được rằng, với mỗi một sự vô trật tự lộ liễu có ẩn tàng nguồn rễ của sự công b́nh.

<< Rằng mỗi nỗi đau khổ đều có một mục-đích, mục-đích này thường chẳng bao giờ kẻ đau khổ có thể ngờ tới được.

<< Chắc chắn như buổi b́nh-minh hiện ra với mặt trời, tất cả những ǵ xảy ra đều là hoàn hảo.

<< Tôi biết rằng chắc chắn như bóng tối đi theo đêm, mỗi hành-động tội lỗi phạm ở đâu mặc dầu, một ngày kia sẽ bị trừng phạt, dù thời gian bị phạt xa xôi đến thế nào.

<< Tôi biết rằng một đôi khi linh-hồn được giúp đỡ bởi sự đau khổ của đáy ḷng.

<< Rằng muốn tiến-hóa th́ phải đau khổ nhưng những sự ǵ đă xảy ra đều là tốt cả.

<< Tôi biết rằng người ta không thể thấy một sự nhằm lẫn nào trong cái Thiên-Cơ vĩ đại bất diệt.

<< Rằng mọi sinh vật đều cộng-tác với hạnh-phúc rốt ráo của nhân-loại.

<< Và tôi biết rằng khi linh-hồn tôi lên cao hơn nữa để tiếp tục sự học hỏi vĩ đại vô tận của nó,

<< Th́ tôi sẽ nói lên, khi ngoảnh mặt ra phía sau mà nh́n lên địa-cầu của chúng ta rằng:

<< Tất cả những ǵ xảy ra đều tốt lành cả >> ( Bài thi không tên tác-giả đăng trong một tờ báo Huê-Kỳ).


chương 1   2  3  4  5  6 7  8  9 10

CHƯƠNG IV

BẢN THỂ CON NGƯỜI

 

     Cứ xem những cách diễn đạt tư-tưởng trong đời sống hằng ngày th́ đủ biết Âu-Châu hiện đang ch́m đắm vào cái hố sâu duy vật đến chừng nào; thường thường chúng ta nói một cách hết sức tự nhiên rằng: << Con người có một linh-hồn. Chúng ta phải cứu rỗi linh-hồn chúng ta >>, vân vân… Nói như vậy th́ chẳng khác nào con người thiệt thọ là ở xác thân, c̣n linh-hồn chỉ là một vật phụ thuộc mơ hồ của xác thân và lệ thuộc nó vậy.

   Với một tư-tưởng như vậy mà ngôn ngữ đă biểu-lộ rơ rệt sự sai lầm lớn lao, ta khó mà ngạc nhiên nếu thấy một vài người đi xa hơn nữa về chiều hướng ấy và tự hỏi như vầy: << Không biết cái vật mơ hồ mà người ta gọi là linh-hồn ấy có thiệt không? >>

      Do đó thường thường người ta không biết rơ ràng ḿnh có một linh-hồn thiệt không và nhứt là không biết linh-hồn là nhơn-loại có thể ở trong sự vô minh đáng thương như vậy, v́ thế giới bên ngoài thường cho ta nhiều bằng cớ chứng-minh một cách quả quyết rằng con người có một cách sống hoàn toàn độc-lập đối với xác-thân, một đời sống riêng biệt có thể biểu-lộ ở một nơi xa xác-thân trước khi chết. Đời sống nầy hoàn toàn rời bỏ cái xác sau khi chết.

    Khi mà chúng ta chưa gột bỏ được sự nhầm lẫn lớn lao, tin rằng xác-thân của ta chính là ta, th́ không bao giờ chúng ta có thể suy luận một cách đúng đắn về vấn-đề nầy. Nhưng chỉ suy nghĩ một chút đỉnh ta cũng thấy rằng xác-thân ta chỉ là một khí cụ, một cơ-quan để chúng ta có thể tiếp-xúc với vật-chất Hồng-Trần thô sơ một cách đặc-biệt của cơi đời hữu h́nh.

    Suy nghĩ hơn chút nữa, ta sẽ thấy có những loại << vật-chất >> khác, chớ không phải riêng ǵ loại vật-chất nhỏ mịn gọi là dĩ thái mà khoa-học hiện-kim chấp nhận là đi xuyên qua được mọi chất khác, ta c̣n biết được rằng có những vật-chất thanh hơn dĩ thái nữa, chúng đi xuyên qua dĩ thái cũng như dĩ thái đi xuyên qua những chất Hồng-Trần. Những vật-chất nầy thanh hơn dĩ thái cũng như dĩ thái thanh hơn vật-chất Hồng-Trần vậy.

     Lẽ dỉ nhiên, độc-giả sẽ tự hỏi rằng: làm sao con người lại có thể biết được những loại vật-chất thanh bai, mịn màng như thế. Con người sẽ biết được những loại vật-chất nầy giống hệt như y đang biết những h́nh thể thô sơ hiện hữu, bằng cách nhận được các làn sóng rung động mà chúng phát ra; con người có thể nhận được các làn sóng rung động ấy v́ trong bản-thể y cũng có những vật-chất thuộc về loại thanh bai mịn màng đó. Cũng như xác-thân y là một cơ-quan để y xử dụng mà giao tiếp một cách chủ-động hay thụ động với thế-giới Hồng-Trần, th́ những chất mịn màng, thanh bai mà y có trong người cũng làm thành một cơ-quan khiến y có thể giao tiếp với cái thế-giới của những chất thanh bai mà những quan-năng thô sơ Hồng-Trần không sao cảm nhận được.

       Điều này không phải là một tư tưởng mới. Thánh << PAUL >> có nói – ta hăy ráng nhớ lại __ rằng có một xác-thân làm bằng xương thịt và một xác-thân thiêng liêng, ngoài ra Ngài c̣n nói về hồn con người (âme) và Chơn-Linh của y (Esprit); hai danh từ nầy Ngài không dùng như những chữ đồng nghĩa đâu, tuy rằng ngày nay người ta quả quyết điều đó với một sự vô-minh không thể tưởng tượng được. Vậy th́ bản thể con người phức tạp hơn là ta thường nghĩ. Không những con người là một Chơn-Linh trong cái hồn, mà cái hồn đó do Chơn-Linh điều-khiển, hồn nầy c̣n có nhiều lớp nặng nhẹ khác nhau, mà xác-thân là lớp vỏ cuối cùng và dầy đặc nhất. Tất cả những lớp đó có thể gọi là những << Thể >> nếu ta so sánh chúng với những cảnh giới vật chất riêng biệt của chúng. Thật vậy, ta có thể nói được rằng xung quanh ta có nhiều thế-giới bao bọc nhau, thế-giới nầy xuyên qua, chen vào thế-giới khác kế đó và người ta có những thể đồng bản chất với những thế-giới ấy; do những thể nầy, con người mới tiếp-xúc được với những thế-giới nói trên và mới sống ở đó được.

    Dần dần, con người học cách xử-dụng những thể của ḿnh, điều nầy khiến y có một quan-niệm càng ngày càng rộng lớn về cái vũ-trụ bao la và phức tạp trong đó y đang sống, v́ tất cả những thế-giới thanh bai nầy, rốt lại, đều là những phần tử trong toàn bộ của vũ-trụ. Rồi con người do đó hiểu được nhiều sự mà trước kia đối với y có vẻ bí mật; y sẽ không lầm Y với những << Thể >> của y nữa. Y thấy rằng chúng chỉ là những lớp quần áo mà y có thể mặc vô, cởi bỏ hay thay đổi, trong khi đó chính bản thân y vẫn nguyên-vẹn không có ǵ khác hơn trước. Có cần phải nhắc lại thêm một lần rằng đây không phải là những lư-thuyết thuộc về siêu-h́nh hay là những tín-ngưỡng chăng? Đó là những sự thực rơ ràng có tính cách khoa học và thí-nghiệm được, mà ai đă nghiên-cứu về Thông-Thiên-Học đều biết. Về những vấn-đề nầy, nhiều người lấy làm lạ lùng mà được nghe những lời xác-định quả quyết thay thế cho những giả thuyết thông thường. Nhưng ở đây, tôi không nói ǵ ngoài những điều mà một số đông những nhà suy tầm đă biết do những kinh-nghiệm trực-tiếp lặp đi lặp lại nhiều lần. Chắc vậy << Chúng tôi biết rơ những điều chúng tôi nói >>, chúng tôi biết do kinh-nghiệm chớ không phải nghe người khác nói. V́ thế chúng tôi nói chắc chắn như vậy.

     Những thế-giới xen lẫn vào nhau nầy với những chất nặng nhẹ khác nhau, chúng tôi gọi là những cảnh giới. Cơi đời hữu t́nh gồm có những chất khí và những loại dĩ thái, chúng tôi gọi là những cảnh giới Hồng-Trần. Cảnh giới kế tiếp, các nhà luyện kim thời Trung-Cổ biết rơ ràng, kêu là cơi Trung-Giới ( le plan astral ), chúng tôi vẫn giữ danh từ đó. Trên cơi Trung-Giới, có một thế-giới làm bằng một chất thanh bai hơn nữa, chúng tôi gọi là cơi Thượng-Giới ( le plan mental ), tức là cảnh Trí, thế-giới của tư-tưởng. Cái trí của con người làm bằng vật chất của cơi nầy.

     Sau chót, c̣n có những cảnh giới khác cao hơn cơi Thượng-Giới mà tôi chưa kể ra, sợ làm rối trí độc giả, (Aáy là những cơi: Bồ-Đề, Niết-Bàn, Đại Niết-Bàn và Tối Đại Niết-Bàn.) v́ hiện giờ chúng ta chỉ nói đến những tác-động của bản thể con người ở những cảnh giới thấp mà thôi.

    Có điều mà ta chẳng nên quên là, ở không gian, những cảnh-giới nầy không xa cách nhau đâu. Thật ra, chúng ở cùng một chỗ, chúng bao vây chung quanh ta và thấm nhuần ta cả một lượt. Hiện nay, tâm thức ta trụ ở bộ óc Hồng-Trần của ta. Bộ óc này hiện giờ là cơ-quan của tâm-thức ta; v́ thế cho nên bây giờ chúng ta chỉ cảm biết được cơi Hồng-Trần, và có khi chỉ được có một phần nào của cơi ấy mà thôi. Nhưng chúng ta chỉ cần tập đem tâm-thức ta trụ vào một << Thể >> cao; ngay lúc đó những vật ở cơi Trần biến đi trước mắt ta, và thay thế vào đó, ta thấy được cảnh giới tương đối với cái Thể mới được xử-dụng.

       Các bạn hăy nhớ rằng bản thể vật-chất chỉ có một. Vật-chất cơi Trung-Giới và vật chất cơi hồng-Trần chỉ khác nhau cũng như hơi nước khác với nước đá mà thôi. Đó vẫn chỉ là một chất nhưng ở những hoàn cảnh khác nhau. Vật-chất Hồng-Trần có thể biến thành vật-chất cơi Trung-Giới. Muốn như vậy, chỉ cần chia nhỏ nó ra và làm cho nó rung-động nhanh hơn lên, cho tương xứng với trạng-thể mong muốn.

CON NGƯỜI THIỆT THỌ

Con người thiệt thọ là ǵ?

 

      Con người là một điểm linh-quang của Đức Thượng-Đế. Tâm-linh con người đồng bản thể với Thuợng-Đế. Và Tâm-linh nầy khoác lên ḿnh nó một Tâm-hồn cũng như người ta mặc một cái áo vậy. Cái Hồn giống như cái áo bao phủ Tâm-linh, nó cho Tâm-linh cá tính. Đối với sự hiểu biết thấp thỏi của chúng ta tấm áo, nầy h́nh như ngăn cách Tâm-linh trong một thời gian làm cho nó phải rời xa Thượng-Đế vậy. Câu chuyện về sự cấu-tạo đầu tiên linh-hồn con người, về sự Tâm-linh khoác lại mănh linh-hồn, là một câu chuyện rất tuyệt-diệu và lư-thú, nhưng dài quá, không thể kể rơ trong cuốn sách sơ lược như cuốn nầy. Người ta có thể đọc câu chuyện nầy một cách đầy đủ ở những cuốn sách nói về cái phần đó của giáo-lư. Ở đây chỉ cần nói rằng cả ba Trạng-Thái của Thượng-Đế đều có nhiệm-vụ ở sự tạo linh-hồn nầy, và sự cấu-tạo hồn con người là cái điểm cao nhất của cái việc Thượng-Đế tự hy-sinh đi xuống vật-chất, người ta gọi đó là sự Nhập thế vậy.

Đây là một linh-hồn c̣n bé thơ. V́ nó được tạo thành giống như h́nh ảnh Thượng-Đế nghĩa là cũng có ba Trạng-thái như Ngài và cũng tự biểu lộ bằng ba cách như Ngài, cho nên, khi nó tiến-hóa đi lên, nó sẽ hành động ngược lại với khi nó đi xuống để nhập thế. Điểm linh-quang đồng bản-chất với Thượng-Đế nầy chứa đựng đủ mọi khả năng tiềm-tàng; nhưng trước khi làm nảy nở những khả-năng ấy, linh-hồn phải tiến-hóa từ những đời kiếp nầy tới những đời kiếp khác. Cái phương-pháp được ấn-định trước để làm nảy nở những đức tính tiềm tàng của con người h́nh như là phải để cho Y học cách cảm-ứng với những rung động bên ngoài bằng cách cũng rung lên cùng một nhịp với chúng. Nhưng ở tŕnh độ của con người thiệt thọ ( tức là ở thượng từng Thượng-giới ), cơi Thượng-Thiên, ( le plan mental superieur ) những rung-động tế nhị, thanh bai quá, con người hiện giờ chưa cảm ứng nổi. Thoạt đầu, con người chỉ có thể nhận thức được những sự chuyển động m?nh và thô kịch nhất, nhờ những chuyển động nầy giúp sức, sự linh-cảm của Y mới đầu như ngủ mê sau được thức tỉnh; Y trở nên linh-cảm hơn măi cho tới khi Y có thể cảm ứng trên mọi cảnh-giới với mọi làn rung động.

Đó là cái trạng-thái vật-chất của sự tiến-hóa của con người. Nhưng ở phương-diện chủ quan, con người có thể cảm-ứng được với mọi sự rung-động, th́ cố nhiên phải có năng-khiếu thiện cảm (sympathie) và từ bi (compassion) phát triển một cách đầy đủ. Thật vậy, đó là cái đặc điểm của con người tiến-hóa, của Chơn-Sư, của người d́u dắt những linh-hồn, của Đức Christ vậy. V́ muốn đạt được điều-kiện đó cho nên bao nhiêu đức tính tốt của << con người hoàn toàn >> đều phải được phát triển, và đó là cái nhiệm-vụ thiệt thọ của con người khi sống lâu dài trong vật chất.

Ở chương nầy, chúng ta đă phát qua những vấn đề rất trọng đại. Những ai muốn khảo-cứu thêm, xin đọc những sách Thông-Thiên-Học khác. Muốn biết về bản thể con người, xin đọc những sách sau đây của bà Besant:

      1. L’homme et ses corps (Con người và những thể của y),

      2. Le Soi et ses enveloppes (Chơn-nhơn và những lớp vỏ của nó),

      3. Les sept principes de l’homme (Bảy thể của con người); và của tôi (Ô. Leadbeater):

      4. L’homme visible et invisible (Người hữu-h́nh và vô-h́nh) trong đó có nhiều sự mô tả những th? << phách >>, << via >>, << trí >> do con mắt cuả một người có thần nhăn nhận xét.

Muốn biết về cách xử dụng những năng khiếu nội tâm, xin đọc cuốn La clairvoyance ( Thần nhăn).

Muốn biết cách cấu tạo và sự tiến hóa của linh-hồn, xin đọc:

--Birth and evolution of the Soul (Sự phát sinh và sự tiến-hóa của linh-hồn) (Bà Besant).

--Le développement de l’âme (Sự phát triển của linh-hồn) (Ô. Sinnett) và của tôi (Ô. Leadbeater):

--Le credo chretien (Tín điều Gia-Tô).

Về sự tiến-hóa tâm linh của con người, xin đọc:

--Vers le Temple (Theo đúng nghĩa của bản chánh là Sân Ngoài, dịch là << Trước Thềm Thánh-Điện>>).

--Le Sentier du Disciple (Con Đường của Người Đệ Tử) (Bà Besant) và những chương cuối cùng của cuốn sách nhỏ của tôi (Ô. Leadbeater):

--Les aides invisibles (Những kẻ phù trợ vô h́nh).


chương 1   2  3  4  5  6 7  8  9 10

 CHƯƠNG V

LUÂN HỒI


V́ những sự rung động tế nhị nhất không thể ảnh hưởng ngay đến linh-hồn, nên linh-hồn nầy p
hải khoác những lớp áo vải vật chất khá thô kịch để cho những sự rung động kém tế nhị có thể truyền tới nó được. Lần lượt, linh-hồn mang lấy thể trí, thể vía rồi thể xác. Đó là một sự nhập thế, sự đầu thai, bước đầu của một đời sống hồng trần. Trong đời sống nầy, linh-hồn thâu được một sự kinh nghiệm về đủ mọi vật. Tôi có thể nói rằng nó học được một vài bài học và phát triển được một vài đức tính.

Sau một thời-gian lâu hay chóng, linh-hồn tự thu ḿnh lại và cởi bỏ lần lượt những lớp áo mà nó đă mặc. Lớp áo đầu cởi ra là xác thân. Bỏ xác thân, ta gọi là chết, chết không phải là ngừng hoạt-động như ta đă vô minh mà tưởng như vậy. Nghĩ như thế th́ sai sự thực biết bao nhiêu. Sự chết nầy thực ra chỉ là một sự cố-gắng của linh-hồn để thu ḿnh lại và mang đi nơi khác sự khôn ngoan đă học hỏi được, và sau một thời gian nghỉ ngơi tương đối ngắn hay dài, linh-hồn lại phải cố-gắng làm một việc mới tương tự như thế nữa.

    Nếu khi phải đi học ở trường đời mà người nầy lười biếng, th́ y phải học đi học lại măi một bài. Trước khi thật thuộc bài, y phải học biết bao lần, tôi không thể biết được, nhưng chẳng sớm th́ muộn sau nầy thế nào y cũng thuộc bài, tuy rằng y tiến tới rất chậm chạp. Cách đây mấy năm, một tờ tuần báo đă diển tả một cách duyên dáng cái tinh-hoa của thuyết nầy: << Một em trai nhỏ tới lớp học, em c̣n nhỏ xíu. Em chỉ biết những điều mà sữa của mẹ em đă đem lại cho em thôi. Thầy giáo của em (tức là Đức Thượng-Đế) để em học ở lớp chót, và cho em một bài học rằng: << Con không được sát sinh, con không được làm hại một sinh vật nào. Con không được trộm cắp >>. Người học tṛ nầy không sát sinh, nhưng đă độc ác và trộm cắp. Hết ngày hôm đó rồi (nghĩa là khi râu y đă bạc trắng, đêm đă đến và Tử-thần đă tới) thầy giáo (tức Đức Thượng-Đế) bảo y: << Con đă học được việc tránh sát sinh, nhưng các bài học khác con chưa thuộc. Sáng mai, con phải trở lại đây >>.

   Sáng hôm sau, y lại tới với một h́nh hài một đứa trẻ. Và thầy giáo y (Thượng-Đế) cho y học ở một lớp cao hơn một chút và cho y học những bài sau đây: << Con không được làm hại một sinh vật nào. Con không được trộm cắp. Con không được lường gạt >>. Cậu học tṛ không làm hại sinh vật, nhưng cậu đă trộm cắp và nói dối. Tới cuối ngày (khi râu y bạc phơ, đêm đă đến và Tử-Thần tới), thầy giáo y (Thượng-Đế) bảo y rằng: << Con đă học có ḷng bác ái, nhưng các bài học khác con chưa thuộc. Ngày mai con phải tới đây >>.

   Rồi sáng mai, y lại tới với h́nh hài một đứa con nít. Và thầy giáo y (Thượng-Đế) để y học trong một lớp cao hơn lớp vừa rồi và cho y học những bài sau đây: << Con không được trộm cắp, lường gạt, con không được ham muốn của cải người khác >>. Đứa học tṛ nhỏ nầy thật sự không trộm cắp, nhưng nó gạt gẫm và ham muốn những của cải của kẻ khác. Cho đến khi chiều tối (nghĩa là khi râu tóc y bạc trắng, đêm đă đến và Tử-Thần tới), thầy giáo y (Thượng-Đế) bảo y rằng: << Con đă học được bài cấm trộm cắp, nhưng các bài học khác con chưa thuộc. Sáng mai con phải đến đây >>.

   Đó là những điều mà tôi đọc được ở trên gương mặt những người nam cũng như những người nữ, ở trong cuốn sách rộng lớn là cơi đời nầy, và ở trên những trang giấy cổ kính đang tr?i ra ở trên Trời, viết bằng những ngôi sao.  

    Tôi không nên kể nhiều những lư-luận vững chắc, không thể đánh đổ được, làm căn bản cho thuyết luân-hồi, e làm đầy những trang sách nầy. Những lư luận đó được tŕnh bày một cách đầy đủ hoàn toàn ở nhiều cuốn sách Thông-Thiên-Học do một ng̣i bút có năng-khiếu làm việc nầy hơn là ng̣i bút của tôi. Tôi chỉ thêm vào đây một điều nhận-xét đơn giản thôi. Đời sống bắt chúng ta phải giải quyết biết bao nhiêu vấn-đề. Ngoài giả-thuyết luân-hồi ra th́ không có một thuyết nào khác giải đáp chúng được. Cái thuyết chơn chánh và trong đại nầy đă cắt nghĩa được những bài toán đố đó. Vậy th́ thuyết nầy phải được coi như là chơn chánh cho tới khi nào người ta t́m được một thuyết khác làm hài ḷng ta hơn. Tôi c̣n nói thêm rằng đối với nhiều người trong bọn chúng ta, cái giả thuyết nầy, (cũng như bao nhiêu giáo-lư khác của chúng ta) không phải là một giả-thuyết, chính nó c̣n là một sự thật mà chúng ta biết rơ một cách chắc chắn và trực tiếp vậy.

Tôi xin công nhận rằng, đối với quần chúng, điều nầy không thể được coi như là bằng cớ được.

   Và đây lại là một quan-niệm khác nữa. Một số đông những người hiền lành thẳng thắn lấy làm buồn rầu v́ không sao có thể dung-ḥa được những sự xảy ra hằng ngày mà họ được mục-kích với thuyết Thư?ng-Đế toàn năng toàn thiện. V́ trông thấy những nỗi đau khổ về tinh-thần, những nỗi đau khổ về vật chất của chúng ta, nên họ nghĩ chắc chắn rằng: Một là Thượng-Đế không toàn năng nên không thể ngăn cản sự đau khổ được, hai là Thượng-Đế không toàn thiện và không chú ư tới những nỗi thống khổ của chúng ta. C̣n chúng tôi, những người Thông-Thiên-Học, chúng tôi tin rất chắc chắn rằng Ngài thiệt là toàn thiện toàn năng, và chính do cái thuyết căn bản luân-hồi mà chúng tôi có thể dung ḥa sự Toàn Năng, Toàn Thiện nầy với thực thế đầy đau buồn đang vây quanh chúng ta đây; lẽ cố nhiên, cái giả-thuyết độc nhất nó khiến ta có thể công nhận một cách hữu lư rằng Thượng-Đế là Từ-Bi và Oai Quyền Tuyệt Đối, lẽ cố nhiên cái giả-thuyết ấy đáng được nghiên-cứu một cách kỹ càng.

    V́ giả-thuyết nầy làm cho ta hiểu rằng đời sống của ta bây giờ không phải là mới khởi đầu kiếp nầy, nhưng chúng ta đă có ở dĩ-văng một chuổi dài những kiếp sống, và chính v́ nhờ những điều chúng ta đă học hỏi được ở dĩ-văng mà bây giờ chúng ta mới vươn lên từ mức con người dă man, thô tục tới mức văn-minh hiện tại của chúng ta bây giờ.

   Chắc chắn ở những kiếp sống đă qua ấy, chúng ta đă hành-động quấy và phải. Tự ở mỗi hành-động của chúng ta, theo một định-luật công b́nh bất-di bất-dịch, phát sinh ra một tỷ lượng nhất định về điều thiện hay ác, việc lành bao giờ cũng mang lại hạnh-phúc và những điều kiện thuận tiện để phát-triển về sau. Trái lại việc ác bao giờ cũng sinh ra đau khổ và thu hẹp lại những trường-hợp may mắn để phát-triển.

   Vậy nếu trong khi ta hướng về điều thiện mà ta bị ngăn cản cách nầy hay cách khác th́ ta phải hiểu rằng sự thấp kém nầy chỉ ở nơi ta mà ra, hay có lư do ở lẽ linh-hồn ta hăy c̣n non nớt. Nếu chúng ta buồn rầu, đau khổ, th́ chỉ riêng chúng ta chịu trách-nhiệm mà thôi. Ngàn vạn kiếp con người, tuy phức tạp và khác nhau tới đâu mặc dầu, chính chúng là cái kết quả rất đứng đắn và không sao tránh được của những điều thiện ác chứa chất trong những hành-động đă qua của họ, và mọi vật đều tuần sự tiến-hóa theo đúng với luật Trời để nhắm đến vinh-quang cuối cùng.

   Có lẽ không một giáo-lư Thông-Thiên-Học nào bị công kích kịch liệt bằng cái thuyết luân-hồi cao cả nầy, và tuy vậy, đó là một thuyết vô cùng an ủi, v́ nó bảo đảm cho ta có đủ thời giờ mà tiến-hóa, nó cho ta đủ thời giờ và điều kiện để trở nên << Trọn Lành >> như Cha chúng ta ở trên Trời Trọn Lành vậy. >>

  Một vài người phản đối rằng ở cơi đời nầy họ đă phải chịu biết bao nhiêu phiền năo và đau khổ, cho nên không sao họ chấp nhận rằng họ c̣n phải lại trải qua những sự thử thách đó nữa. Ôi, cách lư-luận như thế mới đáng thương làm sao. Chúng ta đi t́m chơn-lư, chúng ta chẳng nên thụt lùi chạy trốn, dù chơn-lư nầy làm ta vui vẻ hay buồn ḷng; nhưng thực ra, như tôi đă nói ở trên kia, sự luân hồi, khi ta thật hiểu nó, th́ là một thuyết vô cùng an ủi.

   Có người thường hỏi rằng nếu quả thật chúng ta đă sống nhiều tiền kiếp th́ sao chúng ta không nhớ lại kiếp nào cả. Xin trả lời tóm tắt như sau đây: Có một vài người nhớ được tiền kiếp, nhưng đây là thiểu số, v́ đa số những người trong thời đại chúng ta hăy c̣n có tâm thức ngụ ở một thể thấp của ḿnh mà thôi. Người ta không sao bắt << thể >> đó nhớ lại những kư ức của những kiếp đă qua, v́ thể đó chưa từng trải qua những kư ức đó, c̣n linh-hồn có trải qua những kư ức đó nhưng chưa đủ thức tỉnh hoàn toàn trong cảnh giới của ḿnh. Tuy vậy, kư ức của cả dĩ văng không phải là không được ghi trong linh-hồn, và những đức tánh thiên phú của đứa trẻ chính là một lối biểu-lộ cái kư ức đó. Nhưng khi một người đă khá tiến-hóa để có thể tâm-thức trụ ở linh-hồn chớ không phải ở những thể thấp nữa, th́ cả lịch-sử của đời sống thiệt thọ rộng lớn nầy sẽ rộng lớn ra trước Y như một cuốn sách.

    Tất cả vấn đề đó được tŕnh bày một cách đầy đủ trong cuốn sách của bà Besant : << La réincarnation >> (Luân-Hồi), trong cuốn << La réincarnation, une esperance pour le monde >> (Luân-Hồi, một hi-vọng của thế-giới) và trong một vài trương của cuốn << Vers le Temple >> (Trước Thềm Thánh-Điện) của bà Besant mà tôi đặc-biệt giới thiệu với độc giả.


chương 1   2  3  4  5